Hà Nội
23°C / 22-25°C

6 bà cô với 1 mẹ chồng đã biến cuộc sống hôn nhân của tôi trở thành địa ngục

Thứ năm, 19:00 14/09/2017 | Tâm sự

Nhiều lần tâm sự với chồng và mong một sự đồng cảm, nhưng chồng tôi nhẹ tênh “mình là trưởng thì phải lo toan”, lúc cục cằn thì chồng quát “cô ở được thì ở, không ở được thì biến”… Nhưng tôi quá mệt mỏi, ức chế rồi.

Tôi lấy chồng được gần 10 năm. Đến bây giờ tôi vẫn tự hỏi không biết quyết định của tôi là đúng hay sai khi nhận lời làm vợ anh và bước chân vào làm dâu gia đình nhà anh. Dân làng chỗ tôi vẫn thường nói mỉa mai đó là “nhà có 7 mẹ chồng hiền lành, tốt bụng”. Chả là nhà chồng tôi có 7 chị chồng, chồng tôi là út nhưng là con trai duy nhất trong nhà.

Ngày yêu nhau và quyết định cưới, tôi ở tuổi ngoài đôi mươi khi vừa ra trường và đi làm được hơn 1 năm. Ở tuổi ấy, suy nghĩ của tôi hết sức đơn thuần là hạnh phúc hay không là do vợ chồng xây đắp, không phụ thuộc vào ai cả. Nhưng sự thật không phải thế.


Hở ra là tôi lại bị các chị chê trách, nói mỉa mai. (Ảnh minh hoạ)

Hở ra là tôi lại bị các chị chê trách, nói mỉa mai. (Ảnh minh hoạ)

Về nhà chồng được hơn nửa năm, tôi mới ngã ngửa khi phát hiện gia đình chồng dù mang tiếng tri thức nhưng thực sự bản chất chợ búa. Không một ngày nào người trong gia đình không cãi vã, chửi bới, ngấm nguýt nhau.

Mẹ chồng tôi là người cay nghiệt hay soi mói, chì chiết và chấp vặt con dâu từng lời ăn, tiếng nói. Bố chồng tôi là một người lỗ mãng, thường xuyên nát rượu rồi chửi bới một cách vô lý. Nhiều lần ông chửi bậy làm con tôi bắt chước học theo, tôi có góp ý với chồng nhưng không giải quyết được vấn đề gì.

Tôi như kẹt giữa một mẹ chồng và “6 bà cô chồng”. Mặc dù các chị đều đã lập gia đình và có cuộc sống riêng nhưng lạ thay tất cả đều rất thích về nhà mẹ đẻ để tụ tập ăn uống. Không kể ngày thường, ngày nghỉ, không kể ngày nắng, ngày mưa, các bà chị đều kéo nhau về nấu nướng, ăn uống, ngủ. Thậm chí, sinh nhật các cháu chồng cũng đều lôi về nhà tôi tổ chức.

Mỗi ngày như thế, nhà cửa lại bừa bộn, ầm ĩ như một bãi chiến trường. Cả tuần làm việc vất vả, cuối tuần tôi chỉ mong muốn được nghỉ ngơi, nhưng hầu như tuần nào cũng phải vật vã với 4 – 5 mâm cơm phục vụ các anh chị, cháu chắt bên chồng. Mặc dù phải nấu nướng, rửa bạn, dọn nhà, giặt đồ... lúc nào cũng quần quật đến kiệt sức nhưng cứ hở ra là tôi lại bị các chị chê trách, nói mỉa mai. Những ngày cuối tuần trở thành ác mộng đối với tôi.

Có lần đứa bạn tôi sang chơi, đang ngồi trong phòng thì bố chồng tôi đi thẳng vào mắng tôi xơi xơi: “Ngồi chơi không mà không biết nhìn giờ giấc mà nấu cơm nước”, trong khi lúc ấy chỉ mới hơn 4 rưỡi chiều. Tôi vừa ức chế, vừa ngại, vừa xấu hổ với đứa bạn, nó cũng nhìn tôi ái ngại rồi về luôn.

Mấy năm ròng tôi còn phải giặt quần áo cho chị thứ năm và con của chị chỉ vì chị thích sang nhà mẹ đẻ tắm rửa rồi mới về nhà chị. Nếu tôi không giặt thì cảm thấy không làm tròn trách nhiệm của người con dâu, thế nên tôi cũng đành nhịn mà làm cho êm cửa êm nhà, nhiều khi phơi đồ các cháu không đúng ý mẹ chồng còn bị nhắc nhở.

Có lần tôi phản ứng về việc này thì mẹ chồng nói tôi là loại người ích kỷ này nọ, chị em không biết yêu thương nhau, sống chỉ biết mình… Cứ như thế, tôi, từ một đứa hiền lành, cởi mở, sống giản đơn chân thật dần dần trở thành một người lặng lẽ, không cười không nói và sống chỉ như tồn tại trong gia đình chồng.


Tôi mệt mỏi quá rồi (Ảnh minh hoạ)

Tôi mệt mỏi quá rồi (Ảnh minh hoạ)

Bởi lẽ, cứ nói lời nào là tôi bị vặn vẹo lời đó, nếu có tranh luận điều gì thì đều bị quy chụp là láo, có ăn có học mà cãi bố mẹ chồng, còn không nói gì thì bị chửi là “cái mặt cứ lì lì như mặt … trâu” – trích nguyên văn câu bố chồng chửi xéo tôi trong một bữa cơm tối.

Nhiều lần tâm sự với chồng và mong một sự đồng cảm, nhưng chồng tôi nhẹ tênh “mình là trưởng thì phải lo toan”, lúc cục cằn thì chồng quát “cô ở được thì ở, không ở được thì biến”…

Tôi đã nghĩ đến việc ra ở riêng nhưng không được chồng chấp nhận, tôi còn nghĩ cả đến việc ly dị nhưng không dám thực hiện vì còn con cái. Nhưng nếu cứ tiếp tục thế này, cuộc sống thực sự là một sự mệt mỏi kéo dài mà tôi không biết mình có thể chịu đựng được đến khi nào?

Theo Dân Việt

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra

Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra

Tâm sự - 8 giờ trước

GĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.

Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm

Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.

Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng

Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.

Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn

Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn

Tâm sự - 1 ngày trước

Một chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.

Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt

Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.

Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán

Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...

Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan

Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.

Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên

Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.

Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm

Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.

Top