Anh đòi "thử" xong mới cưới
Yêu nhau chưa được bao lâu anh, anh đã nói tới chuyện cưới xin. Lẽ ra, với một người con gái, đó phải là tín hiệu mừng nhưng với tôi, đó lại là nỗi lo lắng.
Tôi sợ vì tôi chưa chuẩn bị tâm lý cho tương lai xa xôi như vậy, cũng chưa tính tới chuyện sẽ về làm dâu, hay làm vợ một ai đó, kể cả là anh.
Không phải tôi chỉ yêu mà không xác định nhưng tôi muốn có nhiều thời gian vui vẻ với người yêu để có những kỉ niệm đẹp. Tôi cũng muốn tìm hiểu anh thêm thời gian nữa, để hai người thật sự cảm nhận được những gì đang dành cho nhau. Khoảng 1 năm nữa, nếu như mối quan hệ của hai người vẫn tốt đẹp, chúng tôi sẽ cưới nhau, lúc đó cũng không muộn màng gì. Tôi cũng chưa vội lấy chồng.
Nhưng, gần đây, anh nói sẽ dẫn tôi về ra mắt. Tôi ban đầu không muốn về nhưng anh lại giận dỗi vì hành động đó, anh nói tôi không hết lòng yêu anh nên mới khước từ. Vậy là tôi chủ động về nhà anh. Điều đáng mừng là tôi được bố mẹ anh quý mến vô cùng, tôi cũng lấy đó làm sự an ủi. Sau anh đề nghị tôi đưa anh về ra mắt bố mẹ, tôi không chịu vì thật ra, tôi vốn là người khép kín, khi chưa có gì chắc chắn tôi không muốn công khai.
Nhưng anh một mực không chịu, tôi cũng đành thuận theo. Anh khéo ăn, khéo nói, mồm mép nên được lòng bố mẹ tôi. Sau ngày ấy, mẹ nói chúng tôi cưới nhau cho mẹ có cháu bế bồng. Bố tôi cũng thúc giục vì nói anh là người đàn ông tử tế, là người khéo cư xử nên lấy anh là tôi sẽ vui vẻ, hạnh phúc. Thật ra, bố mẹ không tiếp xúc nhiều thì làm sao hiểu được chỉ qua một cuộc nói chuyện như vậy, nhưng tôi cũng không phàn nàn gì, vì thật sự là anh đã yêu tôi, quan tâm chăm sóc tôi hết lòng.
Tôi cố lảng tránh chuyện lấy chồng nhưng càng nói, bố mẹ càng bực mình, quát mắng tôi không biết nghe lời. Nhiều lần như vậy khiến tôi cũng đau đầu, áp lực. Tôi nói bố mẹ cứ từ từ rồi tính tiếp. Khi tôi mang chuyện này nói với anh, anh mừng lắm, bảo bố mẹ anh cũng muốn như vậy, vì dù sao hai đứa cũng có công việc rồi, chỉ cần dựa vào nhau mà sống. Tôi bảo anh thì cứ từ từ, cho tôi suy nghĩ thêm.
Những ngày hôm đó tôi căng thẳng nhiều vì thật ra tôi chưa hoàn toàn yên tâm về anh do thời gian chúng tôi yêu nhau quá ngắn. Nhưng anh luôn bên cạnh tôi, động viên tôi. Tối ấy, anh nói tôi vào nhà nghỉ để chúng tôi tâm sự chuyện cưới xin. Tôi không đồng ý. Anh lại nói: “Chúng mình đã tính chuyện cưới xin, đã sắp thành vợ chồng, có gì mà em còn ngại. Hãy để anh làm chồng của em trước, lúc đó, em sẽ thích lấy chồng ngay”. Tôi nghe mà rợn rợn, tôi không nói không rằng, làm bộ dỗi hờn để anh đưa tôi về.
Nhưng tôi hôm ấy tôi đã nghĩ rất nhiều, tôi băn khoăn tại sao anh lại có thái độ như vậy. Những lần sau cũng thế. Khi tôi từ chối thì anh nói, ‘nếu không cho anh thử trước thì chẳng cưới xin gì nữa. Đàn ông bây giờ ai chẳng thế, yêu là phải tiến tới, phải vui vẻ với nhau thì mới thấu hiểu, gần gũi nhau được. Em cứ né tránh anh, cứ không cho anh động vào người em thì còn gọi gì là yêu, nhất là khi chúng ta sắp thành vợ chồng. Anh còn muốn em có bầu trước nữa thì anh mới yên tâm mà lấy em được’. Nghe xong câu chuyện tôi cảm thấy buồn vô cùng. Thì ra mục đích của anh khi nói chuyện cưới xin là muốn chúng tôi đi quá giới hạn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.