Anh trai đã 40 tuổi, bố mẹ tôi vẫn không chịu tìm vợ cho anh
Tôi không thể bỏ cha mẹ già yếu và anh trai tật nguyền để ra ở riêng. Nhưng nếu sống chung thế này, mọi người đều không thể vui vẻ nữa.
Tôi năm nay 36 tuổi, có vợ và hai con gái. Gia đình chúng tôi sống chung với cha mẹ đều đã gần 70 tuổi và một anh trai vừa tròn 40, chưa lấy vợ. Trên chúng tôi còn có chị gái, lấy chồng gần nhà.
Nói về anh trai tôi, anh bị câm từ nhỏ, chỉ nói được ít từ một cách ngọng nghịu. Chính vì không nói được nên anh không đi học. Tuy nhiên, ngoài nhận thức hạn chế, anh vẫn có khả năng nghe - hiểu bình thường, khỏe mạnh, tính tình hiền lành, cao ráo, đẹp trai.
Từ nhỏ đến lớn, anh vẫn làm mọi việc từ chăn trâu, cắt cỏ, cấy, gặt. Lớn lên, anh theo các anh trong làng đi phụ hồ, tiền kiếm được bố mẹ đều giữ cho, tính đến nay số tiền cũng không nhỏ.
Tính anh nhút nhát, lại không nói được nên chuyện vợ con gặp khó khăn. Anh cũng không biết yêu đương trai gái là gì. Bố mẹ tôi biết con mình không bình thường, sợ người ta cười chê, cũng không bao giờ dám nghĩ đến chuyện tìm vợ cho con.
Giờ anh 40 tuổi, bố mẹ tôi già hơn, còn tôi đã lập gia đình. Bố mẹ luôn mặc định anh trai tôi sẽ ở vậy suốt đời. Sau này bố mẹ khuất núi, tôi sẽ thay bố mẹ lo cho anh.
Anh em ruột thịt, tôi chưa từng nghĩ ngợi chuyện này, cảm thấy đó là việc hiển nhiên. Tuy nhiên, vợ tôi không nghĩ vậy. Cô ấy khuyên tôi nhân lúc anh chưa già, còn khỏe, nên kiếm cho anh một người vợ. Chỉ cần một người phụ nữ khỏe mạnh, biết làm ăn, quá lứa lỡ thì hay góa phụ cũng được. Nói gì thì nói, không gì bằng có vợ có chồng.
Khi tôi đưa vấn đề này ra thảo luận, cha tôi không đồng ý. Ông nói, người bình thường, cưới nhau rồi vẫn bỏ nhau đầy ra đấy. Anh tôi như thế, ai người ta thèm lấy. Nếu có người lấy thì anh đã chẳng độc thân tới giờ. Thực ra cha mẹ tôi chưa từng đi hỏi vợ cho anh, dù trước đây cũng từng có người đánh tiếng mối mai cho người thân của họ.
Tôi nói thế nào, cha tôi cũng không đồng ý, cho đến khi biết đó là ý của vợ tôi thì cha nổi giận. Cha mắng vợ tôi chưa gì đã sợ nặng gánh gia đình chồng, sợ sau này phải nuôi anh chồng. Cha tôi mắng cô ấy không ra một cái gì, không thiếu từ nào xấu xa, tệ bạc. Vợ tôi vì quá uất ức, thẳng thắn nói rằng "chăm sóc anh trai chồng không phải trách nhiệm của em dâu".
Cuối cùng, cha tôi tuyên bố, nếu vợ chồng tôi không muốn lo cho anh thì mảnh đất và ngôi nhà đang ở ông sẽ chia đôi, tôi một nửa, anh trai một nửa. Sau này cha mẹ mất đi, anh tôi ở một mình cũng được, không cần nhìn sắc mặt ai mà sống.
Vợ tôi sau việc này rất ấm ức. Cô ấy cho rằng, mình hoàn toàn có ý tốt, thực sự lo cho tương lai của anh sau này. Nhưng cuối cùng, lại bị cha mẹ chồng đổ cho tiếng ác. Vợ đòi tôi ra ở riêng, vay mượn thêm mua đất, làm nhà, không sống chung cùng bố mẹ và anh trai chồng nữa. Nếu tôi không đồng ý, cô ấy sẽ mang con về ngoại ở.
Tôi tự nhiên đứng giữa hai "làn đạn", không biết nên tránh né thế nào để không bị thương. Tôi không thể bỏ cha già mẹ yếu và anh trai tật nguyền để ra ở riêng. Nhưng nếu sống chung thế này, mọi người đều không thể vui vẻ nữa.
Hôm qua, tôi nằm suy nghĩ, bất chợt nhớ đến câu nói của vợ "chăm sóc anh chồng không phải là trách nhiệm của đứa em dâu như con", tự nhiên có suy nghĩ không hay. Có phải vợ tôi thực sự lo cho anh chồng nên mới muốn tìm vợ cho anh, hay cô ấy thực sự đang coi anh chồng là một gánh nặng?
Bao nhiêu năm nay, gia đình chúng tôi vẫn sống như vậy, chẳng ai suy nghĩ gì. Bây giờ chỉ vì đề xuất của vợ tôi, quan hệ mọi người trong nhà bỗng trở nên xào xáo. Giờ cô ấy còn ra điều kiện nếu không ra ở riêng sẽ mang con về ngoại. Tôi thật sự không biết nên thế nào cho đúng?
Đến viện dưỡng lão, tôi mới hiểu vì sao cha mẹ khôn ngoan luôn giữ kín 3 điều với con cái
Tâm sự - 1 phút trướcGĐXH - Một chuyến ghé thăm viện dưỡng lão đã khiến tôi nhận ra rằng, nhiều cha mẹ không khổ vì con bất hiếu mà vì từng dành hết mọi thứ cho con.
Mẹ đẻ di chúc cho tôi nửa mảnh đất và dặn: 'Tuyệt đối giữ bí mật với chồng'
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH – Với những gì đã xảy ra trong quá khứ và với hoàn cảnh của gia đình tôi hiện tại, tôi cũng hiểu tại sao mẹ lại lo xa như thế…
Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Chỉ vài năm sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu rằng nếu không chuẩn bị tốt, tuổi già có thể trở thành chuỗi ngày đầy tiếc nuối.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.