Bàng hoàng khi gặp lại chồng cũ ở bệnh viện tâm thần

| Tâm sự

Thấy chồng cũ mặc bộ quần áo của bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần, tôi lặng người.

Tôi và Q. chia tay nhau được 7 năm nay. Vì chưa có con chung, cũng chưa có tài sản chung nên cuộc hôn nhân của chúng tôi kết thúc trong bình yên. Tôi về quê, bắt đầu lại cuộc sống. Q. vẫn trụ lại ở thành phố, bất chấp lời khuyên của tôi.

Bẵng đi 7 năm, tôi đã lập gia đình mới, có con và một cuộc sống bình yên. Tôi cũng không còn liên lạc với Q. nữa, xem như chúng tôi không còn liên hệ gì với nhau. Trong thâm tâm, tôi vẫn luôn mong Q. sẽ đạt được mơ ước của mình, sẽ có một cuộc sống giàu sang theo đúng ý anh.

Tuần trước, vợ chồng tôi đi thăm em họ bên chồng bị bệnh về thần kinh và đang điều trị nội trú tại bệnh viện. Khi đi ngang qua khu dịch vụ điều trị cho bệnh nhân nam, tôi bàng hoàng khi thấy chồng cũ đang mặc quần áo bệnh nhân, đứng cạnh cửa. Đôi mắt anh đờ đẫn, nhìn xa xăm và dù thấy tôi, anh ấy cũng không có chút phản ứng nào.

Vì đang đi cùng với chồng nên tôi không thể nán lại hỏi thăm chồng cũ được. Ngày hôm sau, tôi lại vào bệnh viện để thăm anh ấy. Qua trò chuyện với bác sĩ, tôi mới hay chồng cũ nhập viện được nửa tháng rồi. Anh ấy khởi nghiệp thất bại, vốn liếng đều mất trắng hết. Căng thẳng thần kinh cao độ, lâu ngày rồi vợ chồng cãi nhau thường xuyên khiến anh ấy nảy sinh ảo giác, thường xuyên nói nhảm và có hành vi bất thường. Vợ anh ấy sợ quá nên đưa chồng vào điều trị ở đây.

Thấy chồng cũ đờ đẫn ngồi trên lan can nhìn ra ngoài vườn, tim tôi bất giác đau nhói. Dù gì cũng là tình nghĩa vợ chồng 2 năm, giờ thấy chồng cũ ra nông nỗi này, tôi cũng xót trong lòng.

Tôi đóng một phần viện phí cho chồng cũ rồi rời đi. Nhưng bóng dáng anh đờ đẫn, ánh mắt vô hồn vẫn ám ảnh tôi suốt. Tôi chẳng biết phải làm sao để giúp đỡ anh ấy tiếp đây?

Ý kiến của bạn
Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Tâm sự -

GĐXH - Trên giường bệnh, bà ngoại bất ngờ kể cho tôi nghe câu chuyện bà đã giữ kín suốt hơn 50 năm. Tôi chưa từng biết rằng phía sau sự lạnh nhạt của bà dành cho mẹ tôi là một nỗi đau và những điều bà luôn ân hận. Nghe bà kể, tôi thấy thương mẹ hơn vì những tổn thương mẹ đã âm thầm mang theo suốt cuộc đời.

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Tâm sự -

GĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi luôn nghĩ mẹ quá nghèo và an phận. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi ba anh em tôi, chưa bao giờ kể rằng bà từng có một cơ hội để đổi đời. Chỉ đến khi mẹ qua đời, tôi mới biết sự thật phía sau và bật khóc hối hận: Người mà tôi từng trách vì không dám thay đổi, hóa ra đã từng từ bỏ cả một cuộc đời khác chỉ vì chúng tôi.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.