Bật khóc vì dẫn bạn trai về ra mắt, bố tôi mắt đỏ hoe ở sau nhà

| Tâm sự

Tôi ra sau vườn lấy đồ thì thấy bố đang đứng ở đấy, mắt ông còn đỏ hoe, tay chân lúng túng.

Gia đình tôi có 2 người con, là tôi và em gái. Bố mẹ thương chị em tôi lắm, luôn bảo vệ, nâng niu chúng tôi. Tuy nhà không giàu có nhưng chúng tôi luôn được hưởng những thứ tốt nhất, từ quần áo đến ăn uống. Bi kịch xảy đến vào năm em tôi 4 tuổi. Trong lần cả nhà đi ăn giỗ, chúng tôi gặp tai nạn giao thông và em gái tôi mất ngay tại chỗ. Thời khắc đó, đến bây giờ, nghĩ đến vẫn khiến tôi bật khóc run rẩy. Bố mẹ tôi phải mất quãng thời gian dài mới thoát khỏi ám ảnh, đau khổ và bớt tự trách bản thân mình.

Em gái không còn, bao nhiêu tình thương, bố mẹ dành hết cho tôi. Ông bà luôn thủ thỉ, bảo tôi lấy chồng gần nhà, đừng lấy chồng xa, đừng rời bỏ bố mẹ. Tôi cũng tự thề với lòng là sẽ không yêu ai ở khác huyện mình. Tôi từ chối tất cả lời tỏ tình của những người con trai ở xa.

Nhưng rồi cuối cùng, tôi lại yêu một người đàn ông ngoại quốc. Anh ấy sống ở Việt Nam 3 năm rồi. Theo kế hoạch thì hết năm nay, anh ấy sẽ về lại Nga. Vào dịp Tết, anh ấy đã tỏ tình với tôi và tôi đồng ý. Tôi biết mình yêu anh nhưng chỉ cần nghĩ đến bố mẹ, tôi lại đau thắt lòng. Vì thế, tôi giấu giếm chuyện yêu đương của mình.

Đến chủ nhật vừa rồi, sau một thời gian đắn đo suy nghĩ, tôi quyết định dẫn bạn trai về ra mắt gia đình. Bố mẹ tôi bất ngờ lắm. Bằng vốn từ Tiếng Việt ít ỏi, bạn trai tôi xin phép bố mẹ cho tôi được làm vợ anh ấy. Anh nói chúng tôi sẽ tổ chức lễ cưới vào giữa năm nay, sau đó về Nga để tổ chức hôn lễ ở đó. Anh sẽ lo cho tôi sang Nga định cư cùng anh.

Bố mẹ tôi thở dài, hỏi ý kiến của tôi. Tôi cúi mặt, cảm giác đau xót day dứt không sao diễn tả nổi. Đến mức, tôi chẳng dám nhìn thẳng vào mắt của bố mẹ bởi tôi đã phản bội lại lời thề của chính mình, đã rời xa bố mẹ. Bất ngờ là bố mẹ ủng hộ tôi, còn nói chỉ cần tôi hạnh phúc thì tôi sống ở đâu, ông bà cũng chấp nhận.

Một lúc sau, tôi ra sau vườn, định hái ít rau nấu canh thì thấy bố đang đứng ở hiên nhà. Thấy tôi, ông luống cuống lau nước mắt, tay chân lúng túng, đôi mắt đỏ hoe. Thấy bố như thế, tôi đau lòng bật khóc. Ông vỗ về, bảo tôi rằng do ông mừng cho tôi nên mới khóc. Nhưng tôi biết, bố khóc vì tôi sắp đi xa, khó có thể về thăm nhà thường xuyên được.

Trở về thành phố, tôi càng thêm đắn đo. Tôi không thể rời bỏ bố mẹ được, bố mẹ đã mất em gái rồi, không thể mất cả tôi nữa. Nhưng tôi cũng không thể từ bỏ tình yêu; người con trai này đã yêu thương và chiều chuộng tôi như một nàng công chúa. Tôi phải làm sao mới đúng đây?

Ý kiến của bạn
Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Tâm sự -

GĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi luôn nghĩ mẹ quá nghèo và an phận. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi ba anh em tôi, chưa bao giờ kể rằng bà từng có một cơ hội để đổi đời. Chỉ đến khi mẹ qua đời, tôi mới biết sự thật phía sau và bật khóc hối hận: Người mà tôi từng trách vì không dám thay đổi, hóa ra đã từng từ bỏ cả một cuộc đời khác chỉ vì chúng tôi.

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 40 năm, tôi chưa từng nghi ngờ người đàn ông luôn yêu thương, che chở và gọi tôi là con gái. Cho đến ngày bố gặp tai nạn, tôi mới vô tình phát hiện mình không có quan hệ huyết thống với ông. Nhưng điều khiến tôi bật khóc lại là sự thật phía sau, được mẹ kể lại sau bao nhiêu năm im lặng.

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi luôn nghĩ bố không tái hôn vì quá yêu mẹ. Nhưng sau khi ông qua đời, tôi vô tình tìm thấy những lá thư bố viết cho mẹ. Hóa ra, phía sau cuộc sống một mình của bố không chỉ là tình yêu, mà còn là một nỗi ân hận ông mang theo suốt cuộc đời...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.