Bất lực vì chồng ham chơi lười làm

| Tâm sự

Chồng tôi suốt ngày chỉ thích đánh cờ, câu cá, trồng cây cảnh, nhưng không chịu đi làm kiếm tiền. Mọi khoản sinh hoạt gia đình đến tiền học của các con phần lớn đều trông chờ vào tiền lương ít ỏi của vợ.

Vợ chồng tôi cũng đã hơn 30 tuổi, có 2 con nhỏ. Cả 2 vợ chồng đều là công nhân trong khu công nghiệp. Cuộc sống ở quê với mức lương 15 triệu 2 vợ chồng mỗi tháng cũng tạm đủ. Thế nhưng sau đợt dịch Covid-19, công ty chồng tôi phá sản, công nhân mất việc, kể từ đó đến nay cũng đã 3 năm nhưng anh vẫn không chịu đi làm nghiêm túc.

Bất lực vì chồng ham chơi lười làm - Ảnh 1.

Tôi chán nản vì chồng quá lười và những áp lực kinh tế đang phải gồng gánh (Ảnh minh họa)

Nghỉ việc ở nhà một thời gian, anh ngại đi làm, dù mới 37 tuổi, cả ngày ngồi đánh cờ với các bác trong xóm, rảnh lại đi câu cá, trồng cây cảnh. Dù tôi động viên anh hết lời, nhưng anh làm ở đâu cũng chỉ được vài hôm lại chán rồi nghỉ. Hiện tại chồng tôi chỉ loanh quanh ở nhà cả ngày với những thú vui tao nhã như trên, mọi gánh nặng gia đình đè hết lên vai tôi.

Nhà tôi có 2 cháu đều đang học THCS, tiền học chính, học thêm, tiền sinh hoạt phí của cả nhà mỗi tháng cũng đã 7-8 triệu. Tháng nào tôi cũng tiêu hết sạch, thậm chí là 'âm" tiền lương, hoàn toàn không có bất cứ khoản tích lũy nào. Những khi con ốm đau đi viện lại phải vay mượn khắp nơi.

Tôi thực sự cảm thấy áp lực và mệt mỏi, chồng tôi lúc nào cũng ung dung thảnh thơi, mặc cho vợ con vất vả. Bố mẹ chồng ở ngay nhà bên cạnh thấy vậy cũng không khuyên bảo con trai. Tôi không biết làm sao để anh thay đổi.

Ý kiến của bạn
Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.