Bất ngờ đến cơ quan chồng, vợ lập tức ly hôn vì chiếc ghế lạ trong phòng thay đồ
4 năm lấy chồng, trải qua những ngày tháng vui có, buồn có, tôi càng thêm trân quý tình cảm vợ chồng từ thuở hàn vi.
Anh cho tôi cảm giác yên tâm dù rằng nhiều năm qua, tôi và anh đang chạy chữa hiếm muộn.
Nhớ ngày yêu anh, cả hai còn đang tay trắng. Anh học kinh tế còn tôi học xã hội, tình yêu nảy nở từ hai tâm hồn trái ngược giống như hai cực nam châm trái dấu hút nhau. Chúng tôi hợp nhau đến lạ, mang cho nhau cảm giác ấm cúng chưa từng có. Các mối quan hệ và cuộc sống đưa đẩy chúng tôi đến bên nhau để rồi trân trọng và yêu thương hơn bao giờ hết.
Tình yêu trải qua khá nhiều sóng gió vì bố mẹ hai bên cho rằng chúng tôi không hợp tuổi, lấy nhau về tôi sẽ kìm hãm sự nghiệp của anh. Bằng tình yêu chân thành, cả hai đã chứng minh cho bố mẹ anh hiểu, một khi vợ chồng đồng lòng, ắt sẽ có được thứ quan trọng nhất. Dù có hợp tuổi mà không có tình yêu thì mọi nỗ lực cũng vô nghĩa.
Hơn 1 năm đằng đẵng động viên mẹ, cuối cùng chúng tôi cũng được chấp thuận. Chỉ là, trong lòng tôi cũng có chút mặc cảm vì chưa thực sự được mẹ anh coi như con cái trong nhà. Tôi tự nhủ, chỉ cần mình sống tốt, mẹ sẽ yêu quý tôi.

Dù làm dâu nhưng tôi luôn tâm niệm phải coi bố mẹ anh như bố mẹ đẻ của mình. Chưa bao giờ tôi phân biệt bên nội bên ngoại, có gì tôi cũng phải công bằng đôi bên. Bố mẹ anh ốm đau, tôi chạy đôn chạy đáo lo lắng đủ thứ khiến anh cũng được an lòng. Cũng nhờ vậy mà vợ chồng càng trân quý nhau hơn.
Nhưng có một điều khiến chúng tôi đau đáu đó là hơn 4 năm lấy nhau, chúng tôi mãi chưa có con. Đi khám, bác sĩ có nói do cả hai cùng có vấn đề nên việc có con thực sự rất khó khăn, cần phải có chế độ sinh hoạt, dinh dưỡng hợp lý cộng thêm việc thuốc thang chạy chữa. Cũng thời gian dài kiên trì nhưng chưa có kết quả, lâu dần anh đâm chán nản.
Họ hàng người thân bắt đầu nói ra nói vào, đổ tội cho tôi và anh không hợp tuổi còn cố lấy nhau để bây giờ chuyện con cái hiếm muộn. Lời đến tai mẹ anh, bà bắt đầu khó chịu với tôi, những gì tôi cố gắng bắt đầu đổ xuống sông xuống biển.
Chỉ là, anh luôn động viên tôi cố gắng, nói rằng công việc của anh cũng đang ổn thậm chí còn được thăng quan tiến chức nên tôi không cần phải lo lắng gì. Anh an ủi tôi phải mạnh mẽ, phải giữ sức khỏe mới hi vọng có con cái cũng làm tôi bớt đi âu lo.
Có nhiều lần tôi nghe mẹ anh than phiền, mẹ còn nói bóng gió chuyện vì tôi mà anh không có con, bà không có cháu bế khiến tôi thực sự buồn. Thi thoảng bà không giữ miệng, nói với hàng xóm cho chồng tôi lấy vợ hai. Chồng tôi cười xòa với tôi: “Em điên à, làm gì có chuyện đó, thời đại nào mà vợ cả với vợ 2?”.
Chồng tôi lên trưởng phòng, lương cao, có tiền có quyền hơn nhưng điều đó không khiến tôi vui mà còn làm tôi áp lực hơn nhiều. Một người đàn ông có nhiều mối quan hệ bên ngoài lại bị mẹ giục giã chuyện con cái trong khi tôi và anh đều khó khăn thực sự đã khiến tôi đau đầu.

Những ngày đó, anh công tác nhiều, liên miên các mối quan hệ. Anh thường về nhà trong men rượu rồi vợ chồng cũng chỉ hỏi han nhau được vài câu rồi anh lại lăn ra ngủ. Sáng ra, chưa kịp ăn sáng anh đã đi làm.
Có lúc tôi nản, chỉ muốn chấm dứt cuộc hôn nhân này vì liên tục bị gia đình anh gây gáp lực. Dường như mọi người đổ hết tội lỗi lên đầu tôi. Nhưng bố mẹ đẻ và bạn bè can ngăn, nói tôi phải tích cực chăm sóc chồng, nhiều người hiếm muộn cả chục năm vẫn có hi vọng thì 3-4 năm đã là gì. Tôi lại có thêm sức mạnh để tiếp tục việc chạy chữa.
Ngày nào tôi cũng chuẩn bị đồ ăn, thuốc bổ rồi thuốc bệnh cho chồng xách lên cơ quan. Bác sĩ dặn phải uống đều… thì mới có kết quả.
Hơn 3 tháng ròng rã, một ngày không mấy đẹp trời, chồng quên thuốc ở nhà. Tôi vội lao đến công ty ngay buổi trưa. Vào phòng nức mùi nước hoa, cô thư kí của anh hốt hoảng bước ra. Chẳng hiểu vì bối rối hay tại sao mà anh có cái nhìn rất lạ trước sự xuất hiện của tôi.
Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu tôi không vô tình liếc ngang qua cửa phòng thay đồ của chồng và phát hiện chiếc ghế tình yêu lấp ló. Tôi giật nảy mình, tay chân run rẩy, cố gắng bình tĩnh lấy lại tinh thần, đứng lại gần đó quan sát. Chồng vội vàng đẩy tôi ra và bảo: “Vợ yêu về nhé, tối gặp lại”. Anh định đánh lạc hướng tôi nhưng không, tôi đã rõ hết rồi.
Nghĩ lại chuyện cô thư kí lúc nãy, tôi chột dạ. Liệu có phải họ đã làm gì nhau trên chiếc ghế kia? Tại sao phòng trưởng phòng lại có cái ghế kì lạ đến vậy, cất kĩ trong phòng thay đồ? Người ngoài sẽ không thể biết được bí mật và cũng không ai dám mở phòng đó ra nếu không có sự cho phép của anh.
Tối đó, tôi ngồi đợi chồng, mâm cơm nguội ngắt vì lý do anh tiếp khách. Tôi không muốn vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề. “Anh cặp kè với cô thư kí ấy lâu chưa, sao không cho em biết? Nếu thực sự anh muốn có con thì hãy thử đi, em không cản đâu.
Em cũng ngán ngẩm cuộc hôn nhân này lắm rồi, bao nhiêu áp lực chồng chất. Hai ta ở bên nhau mà không thể sinh con, chi bằng chia tay mỗi người tìm một người khác, biết đâu duyên phận lại đến. Nếu anh yêu cô ấy, hãy cưới cô ấy, còn em cũng sẽ tìm cuộc sống mới cho riêng mình. Dù đó không phải điều em muốn nhưng cuộc sống mà…”.
Chưa kịp dứt lời, anh đã thú nhận tất cả. Thực ra, đây là kịch bản tôi vẽ ra, tôi chẳng biết gì hết nhưng không ngờ lại là sự thật. Anh đang tính chuyện ngoại tình để thử xem khả năng sinh con của mình?
Tôi khóc như mưa nhưng thật dũng cảm khi quyết định đưa đơn ly hôn cho chồng. Có lẽ, việc anh ngoại tình chính là giọt nước tràn ly. Quá mệt mỏi vì bao năm qua chịu đủ điều tiếng, áp lực trong khi hết lòng vì chồng và gia đình chồng. Nếu chúng tôi không thể sinh con thì trước sau cũng phải ly hôn, chi bằng đau một lần rồi chấm dứt.
Anh cầu xin tôi quay lại nhưng tôi biết, quyết định ngày hôm nay có thể đau lúc này nhưng sẽ khiến cả hai hạnh phúc về sau. Tôi hoàn toàn tự nguyện ly hôn và chúc phúc cho anh.
Quỳnh Chi
Em chồng mới ra trường lương 50 triệu/tháng, mẹ chồng tự hào khoe khắp nơi nhưng tôi biết sự thật đằng sau
Tâm sự - 5 giờ trướcTôi không biết câu chuyện này sẽ đi đến đâu. Không biết một ngày nào đó mẹ chồng tôi có biết sự thật không.
Về già tôi mới hiểu: Có 2 chuyện càng giữ kín, tuổi già càng nhẹ lòng và ít rắc rối
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Bước sang tuổi 68, sau nhiều thăng trầm của cuộc sống, tôi nhận ra rằng không phải sự chân thành tuyệt đối nào cũng mang lại kết quả tốt. Có những điều nếu nói hết với người thân, đôi khi lại trở thành nguồn cơn của áp lực, hiểu lầm hoặc tổn thương.
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 2 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sựGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.