Bị mẹ chồng đuổi khỏi nhà giữa đêm, tôi ôm con qua chỗ bạn thân ngủ nhờ thì chết lặng
Tôi run lẩy bẩy, đánh rơi cả túi trong tay. Nghe tiếng động, 2 người họ ngừng cười rồi ra mở cửa.
Tôi và chồng cưới nhau được 2 năm nay và đã có con được 2 tuổi, trước đó vì lỡ có bầu nên khi cưới nhà chồng làm khó đủ điều, nhiều lần tôi muốn bỏ con, hoặc đẻ rồi tự nuôi không cần chồng nhưng bố mẹ ở quê khóc lóc, động viên nhiều tôi mới đành nhắm mắt cưới.
Mối quan hệ giữa tôi và chồng thực chất khá tốt đẹp, anh yêu chiều, chăm sóc mẹ con tôi, bao nhiêu lương cũng mang về cho vợ, nấu ăn, rửa bát, việc nhà làm hết. Chỉ có điều, chồng tôi càng chiều thì mẹ chồng tôi càng khó tính. Bà bắt bẻ, chửi mắng suốt ngày, khi thì vì tôi quên mua cái nọ cái kia, lúc thì cháu khóc. Từ lúc tôi sinh, ngoại trừ 1 hôm bà ở viện trông từ đó tới nay chưa từng bế 1 lần, chưa từng hỏi cháu ăn gì, cháu có ngoan hay không. Ngược lại, chỉ cần nghe tiếng bà đã cáu gắt, chửi bới.
Ban đầu tôi còn phản kháng, tôi không hiểu lý do là gì mà bà ác nghiệt với tôi như thế. Nhưng sau này tôi nhận ra khi tôi và mẹ chồng cãi nhau, chồng đứng giữa là người thiệt nhất vì chẳng biết làm sao, bênh tôi thì mẹ cáu, mà bênh mẹ tôi không vui. Đêm đêm 2 vợ chồng nằm tâm sự, anh cũng khuyên tôi nhịn bà 1 chút, đợi 2-3 năm nữa gom đủ tiền rồi xin ra ở riêng, giờ con cái con nhỏ, nhà cửa không có, đi ở trọ khổ lắm.
Tôi biết thế nên cũng xuôi, hễ khi nào cãi nhau lại nhớ tới chồng để có động lực vào phòng đóng cửa khóc 1 mình. Bố mẹ tôi biết chuyện cũng xót con nhưng không biết làm sao chỉ có thể thỉnh thoảng gọi điện xin mẹ chồng cho tôi về ít hôm. Chủ nhật tuần trước tôi xin nghỉ phép 1 tuần để đưa con về ngoại, chồng tôi đi công tác tới tuần sau nữa mới về.
Nào ngờ đâu vì có việc ở công ty tôi đành phải lên sớm 2 ngày so với dự định. Vì trẻ con đi xe đường xa mệt nên tối đó con tôi dậy khóc cả đêm, nó cứ nấc lên làm tôi xót cả ruột. Nhà không có ai, chồng lại ở xa nên tôi đánh liều gõ cửa gọi ông bà dậy. Khỏi phải nói bà vừa nghe tiếng đã cau mặt, ra mở cửa như muốn nuốt sống tôi.
Tôi nước mắt tèm nhem, gọi ông đưa con đi viện. Thế nhưng vừa đưa tới cổng viện con lại ngừng khóc, nó ngủ ngon như chưa từng nấc nghẹn, tôi yên tâm đưa con về. Về đã thấy mẹ chồng tôi đứng chống nạnh, bà chửi tôi là loại đàn bà bất tài, có 1 đứa con cũng lo không xong.
- Hàng ngày con trai tao nuôi mày sướng quen rồi có phải không? Mày nghĩ mày là bà hoàng ở cái nhà này à? Từ hồi thằng Lâm rước mày về tao đã biết rồi. Cái loại con gái dễ dãi như mày chắc gì đó đã là cháu tao. Khóc thì mang về nhà mày ở quê mà khóc.
Rồi bà gom đồ vứt ra ngõ, đóng cửa lại để 2 mẹ con tôi bơ vơ giữa đêm không biết đi về đâu, gần nhà lại không có nhà nghỉ, khách sạn nào. Tôi đánh liều qua nhà bạn thân ngủ nhờ, định bụng nếu nó không có nhà thì tôi sẽ thuê nhà nghỉ ở gần nhà nó - đấy là nhà nghỉ duy nhất tôi biết có mở rất muộn vì trước khi kia còn sinh viên cả phòng mất nước bọn tôi thường kéo ra đấy tắm rửa, ngủ qua đêm.

Bà gom đồ vứt ra ngõ, đóng cửa lại để 2 mẹ con tôi bơ vơ giữa đêm không biết đi về đâu. Ảnh minh họa.
Vừa tới cửa phòng trọ nhà nó tôi như chết lặng khi thấy giày của chồng tôi trước cửa, bên trong vẫn mở điện, nhìn qua từ cửa sổ tôi thấy chồng mình và bạn thân của mình đang quấn quýt vui vẻ với nhau như 1 đôi vợ chồng mới cưới.
Tôi run lẩy bẩy, đánh rơi cả túi trong tay. Nghe tiếng động, 2 người họ ngừng cười rồi ra mở cửa. 3 người nhìn nhau, chết lặng.
Chồng tôi quỳ xuống xin lỗi tôi, anh khẳng định đây là lần đầu tiên, mọi thứ chỉ là tình cảm nhất thời, anh vẫn thương tôi và con. Còn cô bạn thân chỉ biết nín lặng, khóc lóc như thể cô ta mới là người bị chồng cắm sừng.
Trong 1 đêm, vừa bị mẹ chồng lăng nhục, vừa bắt gặp chồng qua đêm với người mình thân thiết nhất. Tôi chán nản bắt xe về quê ngay, từ đó tới hôm nay tôi cắt đứt liên lạc với mọi người. Chồng có tìm về nhà xin tha thứ nhưng tôi cùng bố mẹ đều không tiếp. Tôi cũng không thể kéo dài tình trạng này mãi, cuối cùng thì vẫn phải quyết định quay về hay ly hôn thôi, nhưng con tôi còn nhỏ quá, tôi nên làm sao đây mọi người ơi!
Theo Phương Trang (ghi)
Phụ Nữ Việt Nam
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 13 giờ trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 1 ngày trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.