Bố giận tôi cả năm trời vì không chịu lấy tên ông chọn để đặt cho cháu
Tôi hiểu tấm lòng của bố khi muốn cháu có cuộc sống giàu sang phú quý. Nhưng nếu lấy tên bố chọn để đăng ký khai sinh thì tôi lo cả đời này cháu ông sẽ bị người ta đàm tiếu.
Tôi hiểu tấm lòng của bố khi muốn cháu có cuộc sống giàu sang phú quý. Nhưng nếu lấy tên bố chọn để đăng ký khai sinh thì tôi lo cả đời này cháu ông sẽ bị người ta đàm tiếu.
Chỉ còn vài ngày nữa là đến sinh nhật 1 tuổi của con trai tôi. Băn khoăn mất ngủ cả tuần mà tôi vẫn chưa nhận được câu trả lời từ bố rằng sẽ qua dự sinh nhật cháu ngoại hay không. Hỏi ý kiến chồng và bố mẹ anh thì họ cũng chẳng thể giúp gì, bởi lẽ ai cũng biết tôi và bố ruột có mâu thuẫn vô cùng khó xử.
Gần 1 năm trôi qua rồi mà bố vẫn không chịu làm hòa với tôi. Dù nhà chồng với nhà mẹ đẻ chỉ cách nhau hơn 10km nhưng từ lúc sinh con xong, tôi không thể về gặp bố mẹ. Cứ qua chơi là vợ chồng tôi bị bố đuổi thẳng, hoặc ông giận dỗi bỏ đi đâu đó không chịu nhìn mặt con. Kể cả đứa cháu mới sinh, ông cũng nhất quyết không gặp, vì thấy nó là ông lại nhớ đến lỗi lầm mà tôi gây ra.
Bố tôi vốn dĩ là một người vui vẻ, lạc quan và dễ gần. Ông thương 2 con gái hết mức, lại chiều vợ nổi tiếng cả một vùng. Hàng xóm láng giềng quý bố lắm, đồng nghiệp của bố cũng hay đến nhà tôi chơi. Thế nhưng từ lúc nghỉ hưu cách đây 4 năm, tự dưng tính nết bố đổi hẳn.
Từ một người thân thiện hướng ngoại, bố tôi dần trở nên cáu gắt và khép kín. Cả ngày ông chỉ lầm lì chăm sóc vườn lan, dắt chó đi công viên hoặc nằm dài xem phim kiếm hiệp. Mẹ tôi rủ bố tham gia hội người già khu phố để có chỗ giao lưu vui vẻ, song mới gợi ý vài câu liền bị bố tôi quát mắng đến phát khóc.

Dăm ba hôm mẹ lại gọi điện sụt sịt kể bị bố gắt cái này cái kia. Toàn chuyện linh tinh khiến tôi cũng khó hiểu. Em gái tôi đi làm trên thành phố cũng than cứ về nhà là bị bố mắng, mệt mỏi quá nên nó không về nhà dịp cuối tuần nữa. Nói chung bây giờ ai cũng bảo bố tôi là ông già khó tính. Chẳng ai làm gì bố cũng cau có cả ngày.
Tôi đoán lý do bố đổi nết là vì nghỉ hưu ở nhà buồn bực. Trước đi làm bố toàn chạy công tác khắp nơi, từ trong nước ra đến nước ngoài. Có khi lễ Tết bố cũng bận việc đi vắng, chỉ có 3 mẹ con tôi ở nhà với nhau. Giờ rảnh quá chắc bố chịu không nổi, chẳng có ai trò chuyện nên mới trút xuống người nhà. Tôi khuyên mẹ cứ kệ đừng tranh cãi với bố. Một thời gian chắc ông sẽ quen với cuộc sống nghỉ hưu thôi.
Tuy nhiên sự thay đổi của bố có vẻ nghiêm trọng hơn tôi nghĩ. Vợ chồng tôi sang thăm liên tục lựa lời để khuyên bố, vậy mà ông càng lúc càng bảo thủ gay gắt hơn. Đỉnh điểm là lúc tôi sinh con trai đầu lòng, bố con tôi đã cãi nhau một trận nảy lửa ngay trong bệnh viện. Lý do là bởi chuyện đặt tên cho em bé của tôi.
Vốn dĩ hôm ấy tôi rất mệt mỏi vì thằng bé trong bụng bướng bỉnh mãi không chịu ra. Đau vật vã tưởng chết đi sống lại, ấy thế mà vừa ra khỏi phòng sinh nằm nghỉ ngơi thì bố tôi chạy tới đòi đặt tên cho cháu ngoại ngay và luôn!
Nếu ông chọn những cái tên quen thuộc dành cho bé trai như Mạnh, Tú, An, Hùng, Lâm thì mọi người chẳng ý kiến gì đâu. Nhưng đùng cái ông bảo đặt tên cháu trai là… Ngân Xuyến, đến y tá đứng cạnh cũng há hốc mồm kinh ngạc!
Chồng tôi tưởng bố đùa nên ngồi cười mãi. Mấy chị sản phụ cùng phòng cũng cười, xì xào nói ai lại đặt tên con trai là Ngân Xuyến. Bố tôi vẫn hào hứng giải thích rằng tên ấy nghĩa là vàng bạc châu báu, ông đã nghĩ suốt nửa tháng mới chọn được cái tên mang phúc lộc giàu sang nên ưng bụng lắm. Cả nhà chợt nhận ra ông hoàn toàn nghiêm túc, không khí trong căn phòng dần trở nên ngại ngùng.
Bố mẹ chồng tôi can khéo rằng tên Ngân Xuyến nghe hơi cổ điển, lại hợp với con gái hơn nên chuyện đặt tên cứ gác lại bàn sau. Thế nhưng bố tôi không chịu, cứ bắt con rể phải làm giấy khai sinh cho cháu đúng như tên ông chọn! Mẹ tôi thấy tình hình căng thẳng nên cũng nhảy vào góp dăm câu, bảo đặt tên kỳ lạ như thế sau này cháu nó đi học đi làm không thuận tiện.
Thấy mọi người ai ai cũng phản đối, bố tôi đang vui vẻ tự dưng quay sang mặt hầm hầm tức giận. Ông nói để họ ghép Lê Vũ Ngân Xuyến nghe cũng không đến nỗi. Cái chính là tên đẹp, ý nghĩa, gửi gắm mong ước cháu ngoại sau này tiền bạc đầy nhà. Tôi cảm ơn bố vì tấm lòng dành cho cháu nhưng vẫn khuyên ông nên chọn tên khác hiện đại và phù hợp con trai hơn. Chứ đặt như bố chọn thì cả đời nó đi đâu cũng bị người ta bàn tán trêu chọc mất.
Mọi người đều góp ý rất nhẹ nhàng song bố tôi không chịu. Ông giận quá nên bỏ về nhà luôn, ngày đầy tháng thằng cu cũng không đến dự lễ. Mẹ tôi ngại với nhà thông gia lắm, may nhà chồng tôi dễ tính nên họ cũng chẳng để bụng chuyện trong viện.
Sau cả gia đình thống nhất nhờ sư thầy trên chùa đặt hộ, con trai tôi lấy tên là Lê Vũ Bình An. Tôi có nhắn tin thông báo cho ông ngoại thằng bé biết nhưng ông không phản hồi. Chẳng hiểu bố tôi giận gì mà giận dai thế cơ chứ! Tôi phải làm gì thì bố mới chịu nguôi ngoai đây?
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.