Hà Nội
23°C / 22-25°C

Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn

Thứ năm, 07:39 01/01/2026 | Tâm sự

Bố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó mình.

Ngày tôi ký vào đơn ly hôn, bố mẹ là người thở phào nhẹ nhõm nhất. Không phải vì họ ghét con dâu, mà vì từ đầu đến cuối, họ chưa từng chấp nhận cuộc hôn nhân đó. Vợ tôi bị khuyết tật chân do tai nạn từ nhỏ. Cô ấy đi lại khó khăn, không thể làm việc nặng, sinh hoạt chậm hơn người bình thường. Khi tôi quyết định cưới, bố mẹ đã phản đối gay gắt, cho rằng tôi tự trói mình vào một cuộc sống thiệt thòi.

Cô vợ cam chịu

Tôi từng nghĩ tình yêu là đủ. Nhưng hôn nhân không chỉ có hai người, mà còn có áp lực, trách nhiệm và rất nhiều mệt mỏi tích tụ theo năm tháng.

Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Ba năm sống chung, tôi vừa là chồng, vừa là người chăm sóc gia đình. Từ những việc nhỏ nhất trong nhà đến các lần đưa vợ đi khám, phục hồi chức năng, tôi đều lo liệu. Vợ tôi không than vãn, không cáu gắt, lúc nào cũng nhẹ nhàng, thậm chí còn áy náy vì thấy tôi vất vả.

Chính sự cam chịu đó mới khiến tôi mệt.

Tôi bắt đầu thấy mình không còn là chồng, mà giống một người gánh trách nhiệm nhiều hơn là người được sẻ chia. Những lúc mỏi mệt, tôi không dám than, vì than thì thấy mình ích kỷ. Nhưng càng im lặng, tôi càng thấy ngột ngạt.

Chúng tôi ly hôn trong yên ắng, không cãi vã, không người thứ ba. Cô ấy ký đơn rất nhanh, chỉ xin tôi một điều: cho cô ấy thêm vài tuần thu xếp rồi mới chuyển ra ngoài. Ngày dọn đi, cô ấy chào bố mẹ tôi rất lễ phép, cúi đầu cảm ơn vì quãng thời gian đã sống chung.

Bố mẹ tôi đợi cô ấy đi rồi mới mở tiệc nhỏ. Mẹ tôi nói một câu mà tôi nhớ mãi: "Thế là con thoát rồi, sau này lấy người lành lặn mà sống cho nhẹ thân".

Tôi không phản ứng. Tôi nghĩ có lẽ bố mẹ nói đúng. Có lẽ tôi cần một cuộc sống dễ thở hơn.

Những ngày sau đó, tôi sống đúng kiểu "được giải phóng". Không phải đưa ai đi đâu, không phải chờ đợi, không phải tính toán từng sinh hoạt nhỏ. Nhưng lạ là, tôi không thấy nhẹ như mình tưởng.

Căn nhà quá yên tĩnh.

Sự bình yên 1 cách bất thường

Tôi quen với việc buổi tối có người ngồi chờ cửa, dù chỉ để hỏi một câu rất nhỏ. Quen với nhịp sống chậm rãi của vợ, quen cả những bữa cơm đơn giản nhưng ấm.

Hai tháng sau ly hôn, tôi nhận được tin vợ cũ nhập viện, biến chứng cũ tái phát. Tôi đến thăm với tư cách "người quen". Nhưng khi nhìn thấy cô ấy nằm đó, vẫn cười với tôi, vẫn hỏi tôi dạo này ăn uống ra sao, tôi nhận ra mình đã sai ở đâu.

Cô ấy chưa từng là gánh nặng. Gánh nặng là sự ích kỷ của tôi khi chỉ nghĩ đến việc mình mệt mà quên mất rằng hôn nhân vốn là sự đồng hành, không phải phép tính hơn – thiệt.

Tôi rời bệnh viện hôm đó với một quyết định đã rõ ràng trong đầu.

Tối về, tôi nói với bố mẹ rằng tôi muốn xin tái hôn.

Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn- Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Mẹ tôi sững người. Bố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó mình.

Lần đầu tiên, tôi không nhượng bộ.

Tôi nói rằng ba năm qua, người khổ không chỉ có tôi. Vợ tôi đã chấp nhận thiệt thòi ngay từ đầu, chưa từng oán trách. Người không chịu nổi không phải vì cô ấy không xứng đáng, mà vì tôi chưa đủ trưởng thành để hiểu thế nào là gắn bó lâu dài.

Tôi đến gặp vợ cũ, nói rõ mong muốn quay lại. Cô ấy im lặng rất lâu. Tôi quỳ xuống, cầu hôn cô ấy lại 1 lần nữa, nhìn sự ngập ngừng và ánh mắt chứa cả 1000 nỗi niềm của cô ấy tôi khẳng định: "Xin em hãy tin anh 1 lần cuối cùng này thôi, vì sẽ không bao giờ anh làm em mất niềm tin vào anh nữa".

Chúng tôi không tái hôn ngay. Tôi xin thêm thời gian để chứng minh bằng hành động, không phải bằng lời hứa. Nhưng ít nhất, tôi biết mình đang đi đúng hướng.

Bố mẹ tôi chưa chấp nhận, nhưng tôi không còn trách họ. Vì họ lo cho tôi theo cách của họ. Chỉ là, cuộc đời tôi không thể sống thay nỗi sợ của người khác.

Chính Khê
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'

Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'

Tâm sự - 11 giờ trước

GĐXH - Tính cách khác nhau, lựa chọn lối sống khác nhau khiến cuộc sống của hai người cô tôi khi bước vào tuổi trung niên rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập.

Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn

Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn

Tâm sự - 20 giờ trước

GĐXH - Quyết định tưởng chừng khiến nhiều người bất ngờ lại giúp bà tìm thấy sự bình yên trong những năm tháng tuổi già, đồng thời giảm bớt áp lực cho con cái.

8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi

8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.

Không sống cùng con, tuổi già của tôi vẫn hạnh phúc nhờ làm tốt 4 điều

Không sống cùng con, tuổi già của tôi vẫn hạnh phúc nhờ làm tốt 4 điều

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Ban đầu, tôi sợ rằng tuổi già một mình sẽ buồn tẻ, nhưng sau vài năm điều chỉnh lối sống, tôi nhận ra rằng chỉ cần thay đổi suy nghĩ, tuổi già vẫn có thể vui vẻ và đầy ý nghĩa.

Bị con từ chối phụng dưỡng tuổi già, tôi nói đúng 1 câu khiến con day dứt nhiều năm

Bị con từ chối phụng dưỡng tuổi già, tôi nói đúng 1 câu khiến con day dứt nhiều năm

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Đến khi lập gia đình và có con, anh mới thực sự hiểu nỗi lòng của cha từ đó thay đổi hoàn toàn thái độ.

Ngày mẹ chồng qua đời, ngân hàng gọi điện, tôi mới hiểu lòng người trong gia đình

Ngày mẹ chồng qua đời, ngân hàng gọi điện, tôi mới hiểu lòng người trong gia đình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Việc chăm sóc mẹ chồng suốt hai thập kỷ đã mang lại cho Gia Minh không chỉ là sự mệt nhọc mà còn là một bài học sâu sắc về tình thân, trách nhiệm.

Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất

Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.

Tôi sắp cưới vợ, người cũ bất ngờ muốn nối lại sau khi ly hôn chồng

Tôi sắp cưới vợ, người cũ bất ngờ muốn nối lại sau khi ly hôn chồng

Tâm sự - 2 ngày trước

Đúng lúc đám cưới đã cận kề, người yêu cũ bất ngờ quay lại sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, khiến tôi lại giằng xé trong lòng…

Cáng đáng gia đình 40 năm, tôi bị bố mẹ và các em xem đó là nghĩa vụ: U60 tôi quyết định cắt liên lạc

Cáng đáng gia đình 40 năm, tôi bị bố mẹ và các em xem đó là nghĩa vụ: U60 tôi quyết định cắt liên lạc

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi U60, khi nhìn lại quãng đường đã đi qua, tôi nhận ra dù bản thân cố gắng đến đâu cũng không nhận được sự công nhận từ gia đình.

Đề nghị đưa mẹ chồng vào viện dưỡng lão, tôi cảm động rớt nước mắt vì phản ứng của cả nhà chồng

Đề nghị đưa mẹ chồng vào viện dưỡng lão, tôi cảm động rớt nước mắt vì phản ứng của cả nhà chồng

Tâm sự - 3 ngày trước

Tôi nghĩ sẽ có phản ứng gay gắt, hoặc ít nhất là sự khó chịu. Nhưng điều xảy ra lại khiến tôi không kịp chuẩn bị.

Top