Cả hai người đàn ông đều muốn đưa tôi vào khách sạn dù chưa yêu

| Tâm sự

Tôi không phải một cô gái lả lơi, chưa bao giờ gợi ý hay làm cho đối phương hiểu rằng mình muốn làm người yêu họ.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Khi viết những dòng này, tôi rất buồn. Buồn vì những người đàn ông đến với mình chỉ vì tình dục. Tôi là một phụ nữ độc lập, làm việc trong ngành bất động sản cũng 4 năm, hiện 29 tuổi - cái tuổi không còn trẻ để vui đùa. Thật sự với nghề này, tôi chưa bao giờ gặp khách hàng khiếm nhã, dù những dự án của tôi toàn khách hàng lớn. Nhưng các mối quan hệ bạn bè bên ngoài khiến tôi khá mệt mỏi. Chưa đầy một năm, tôi được hai người đàn ông mời gọi vào khách sạn dù không phải là người yêu. Họ là những người bạn, không thân thiết nhưng ít nhất tôi biết nguồn gốc họ từ đâu và họ biết tôi là ai.

Tính tôi vốn thoải mái trong giao tiếp. Tôi có thể ngồi uống rượu cùng một chàng trai mới quen đến sáng, lên xe để họ chở về nhà; có thể đi bar, club với cánh đàn ông dù có mình tôi là phụ nữ... Nhưng đó chỉ là những người tôi xem là bạn, còn với tôi người yêu lại là một hướng suy nghĩ khác.

Tôi từng ngồi trên xe một anh. Anh ta chở tôi vào khách sạn. Tôi vẫn bình tĩnh, không hề nóng giận. Sau đó, chúng tôi đến quầy lễ tân. Anh ra lấy phòng và tôi ngồi ghế đặt taxi. Tôi cảm thấy rất thỏa mãn khi tưởng tượng gương mặt của anh lúc thấy tôi bước lên xe. Tôi còn nhắn cho anh một tin: Dễ ăn lắm hả anh? Sau đó, anh năn nỉ tôi và bảo đừng giận. Tôi nói thẳng rằng anh cứ bình thường đi, vì việc này tôi chả quan tâm. Từ đó tôi và anh vẫn là bạn, thậm chí tôi vẫn can đảm bảo anh qua đón đi cà phê hay ăn uống. Tôi cảm thấy không nên đặt nặng vấn đề đó vì còn bạn bè chung và anh ấy cũng chưa làm gì được mình.

Lần thứ 2 là một anh giám đốc ngân hàng. Vì cả nể nên tôi cũng đồng ý đi ăn. Nói chuyện qua tin nhắn khá nhiều nhưng 6 tháng sau mới đi cùng anh. Tuy nhiên anh lại gợi ý ăn xong đi đâu nghỉ ngơi, trời nóng quá. Tôi bảo thẳng: Anh điên à, ở nhà có máy lạnh, cũng chăn êm nệm ấm, mắc gì vào khách sạn. Anh dư tiền quá thì vào nghỉ một mình đi. Sau đó, tôi vẫn để anh đưa về nhà tôi và chặn luôn tin nhắn của anh ta.

Mọi người có thể cho tôi biết, giờ làm sao để mở lòng đây? Dù biết không phải ai cũng vậy nhưng thật sự tôi cảm thấy sợ. Tôi không phải một cô gái lả lơi, chưa bao giờ gợi ý hay làm cho đối phương hiểu rằng mình muốn làm người yêu họ. Tôi tự tin nói với bản thân: tình với tôi không thiếu, nhưng để có một người đàn ông tạo cho mình cảm giác tin tưởng thì hầu như vô vọng. Tôi có lối sống khá thoáng, chuyện quan hệ tình dục rất bình thường khi hai người yêu nhau. Còn không yêu mà làm chuyện đó, tôi thật sự ghê tởm.

Theo Nhàn (VnExpress)

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.