Cầm 300 triệu dâu nghèo đưa, mẹ chồng khóc nức nở khúm núm xin lỗi
Tôi rút 300 triệu mang về đưa đàng hoàng cho mẹ chồng ngay trước mặt anh chị em trong nhà. Mẹ chồng tôi lúc đó mới khúm núm lấy tiền rồi khóc lóc ôm lấy tôi xin lỗi.
Chào mọi người!
Giờ là lúc mà tôi có thể thở phào nhẹ nhõm sau gần 15 năm làm dâu và phải chịu cảnh nhà chồng khinh thường vì xuất thân trong gia đình nghèo khó. Khi nhà chồng sa cơ lỡ vận, cuộc đời tôi mới được thay đổi, bước sang trang mới. Đây cũng là lúc tôi có thể tự tin rời khỏi những con người ghê sợ đó.
Tôi lấy chồng cách đây gần 15 năm. Nhà chồng tôi khá giàu trong vùng. Nhà anh khi đó có hai tiệm vàng, ba anh lại là chủ thầu xây dựng trong vùng nên được rất nhiều người trọng vọng.
Trong khi đó, tôi chỉ là gái quê, sinh ra ở một xã nghèo, bố mẹ lại làm nông. Thế nên ngay từ đầu, tôi đã bị gia đình chồng phản đối. Mẹ chồng bảo nhà tôi không môn đăng hộ đối. Nhà bà không cần dâu xinh, dâu có học thức mà chỉ cần bố mẹ dâu có địa vị là đủ.
Chính vì vậy mà suốt 2 năm yêu nhau, tôi bị cả gia đình nhà chồng cấm cửa. Chỉ đến khi tôi nhỡ có bầu, chồng tôi về cầu xin và tuyên bố. Nếu không cho cưới thì anh sẽ tự tổ chức đám cưới ở ngoài và xem như nhà mất đứa con trai nên bố mẹ anh ấy mới đồng ý.
Nghĩ lại ngày cưới mà tôi thương bố mẹ mình vô cùng. Người ta giàu có, khách khứa xe to xe nhỏ, còn nhà tôi chỉ mấy cái xe đạp quê, mấy cái xe cub đi theo đưa cháu về nhà giàu làm dâu. Đến nơi còn bị nhà trai cho sang một cái rạp cưới riêng, khách khứa nhà trai thì ngồi ở một khu vực sang trọng hơn.
Đến lúc đón dâu, tôi tìm mãi không thấy người thân, lúc đó mới hay biết, nhà mình được tiếp đãi ở một nơi riêng biệt. Mãi tới lúc giới thiệu nhà gái, bố mẹ tôi mới được đưa sang khi đã thay bộ trang phục mới do nhà trai sắp đặt.

Ngày về nhà chồng làm dâu, tôi bị cả nhà chồng xem thường vì nhà nghèo, khốn khó. (Ảnh minh họa).
Tôi biết, ngày cưới của tôi, bố mẹ buồn lắm nhưng vẫn cố cười vui để con gái không tủi thân.
Khi về làm dâu, nhiều lần bị mẹ chồng, bố chồng, anh chị em chồng hắt hủi, tôi vẫn âm thầm chịu nỗi đau một mình mà không dám kể cho bố mẹ đẻ biết. Tôi sợ bố mẹ sẽ phải buồn lòng.
Đã có lần, tôi bị mẹ chồng chửi mắng té tát vì bà nhỡ làm mất mấy trăm nghìn mà không tìm đâu ra. Bà nghi ngờ tôi lấy cắp để gửi về cho bố mẹ đẻ.
Từ ngày về làm dâu, hầu như mọi việc nhà đều vào tay tôi. Mẹ chồng tôi bảo “Nhà không có cái gì làm của hồi môn thì lao động chăm chỉ vào mà bù lại”. Em gái chồng thì dè bỉu, khinh khỉnh chê: “Nhà chị ấy ghê quá mẹ ạ. Bây giờ mà còn ở nhà đất cấp 4. Chắc cưới anh mình họ mới biết đi xe ô tô là như thế nào ấy mẹ nhỉ”. Rồi mẹ con họ cứ cười ha hả trong phòng xem phim để tôi một mình lau dọn.
Họ khinh nhà tôi nghèo, chê nhà tôi quê mùa nhưng có một điều thua kém, đó là chị em tôi ai cũng học hành tốt. Bởi từ nhỏ, cha mẹ tôi đã dạy: “Nhà mình nghèo nên các con cố gắng mà học hành cho tốt. Cứ ra khỏi làng mình, xã mình được là tốt lắm rồi”.
Vì vậy mà nhà 4 anh em thì cả 4 đều tốt nghiệp đại học. Anh tôi học một trường thuộc khối lực lượng vũ trang, ra trường được phân việc luôn. Chị gái tôi học sư phạm bằng giỏi, làm giáo viên cấp 3 trong huyện. Còn tôi và em út học kinh tế, em thì tự thi đỗ vào ngân hàng lớn ở Hà Nội, còn tôi cũng được nhận vào Sở Tài chính của tỉnh.
Còn nhà họ, được mỗi chồng tôi tốt nghiệp trường dân lập, còn lại mấy anh chị em đều học hết cấp 3, thi đại học năm này qua năm khác không đỗ. Anh chồng học xong cấp 3 ở nhà phụ ba mẹ chồng bán vàng. Hai cô em chồng học trung cấp trong tỉnh xong rồi lấy chồng, sinh con.
Chính vì điều đó mà họ bớt lên mặt với nhà tôi hơn. Năm tôi sinh cháu thứ nhất, là con gái, mẹ chồng tôi bảo, “nhà này hay thật, đứa nào cũng đẻ toàn vịt giời”. Cháu ruột của bà mới chào đời mà được chào đón một câu như vậy đấy.
Năm thứ hai, tôi bảo chồng xin ra ngoài ở riêng, không có nhà thì thuê nhà, tôi không thể vừa đi làm, vừa về chăm con lại phục vụ cả nhà chồng mãi được. Chồng tôi thì sợ mẹ mắng nên không dám nói chuyện.

12 năm ra ở riêng, tôi cũng tích góp được một khoản kha khá. Tôi rút 300 triệu mang về đưa đường hoàng cho mẹ chồng ngay trước mặt anh chị em trong nhà. (Ảnh minh họa)
Cuối cùng chính tôi là người đặt vấn đề trước và nhận được câu trả lời rằng: “Chúng mày đủ lông đủ cánh thì ra ngoài. Đi rồi có khổ thì tự mà nuôi nhau, đừng tìm về nhà này xin tiền là được”.
Từ khi bước chân vào làm dâu, tôi chưa ngửa tay xin bà một lần nào, vậy mà đi đâu gặp ai, mẹ chồng tôi cũng rêu rao vợ chồng tôi ăn nhờ ở đậu, ông bà nuôi.
Rồi cuối năm 2015, bố chồng tôi kinh doanh bất động sản thua lỗ, mọi gia sản trong nhà gần như bán hết để trả nợ. Hai tiệm vàng cũng phải gán cho nhà người ta mà chưa hết nợ. Trong khi đó, vợ chồng tôi đã tự mua đất xây được nhà ở tỉnh. Tất cả đều một tay tôi và anh chị em nhà tôi hỗ trợ, nhà chồng tôi không giúp được một đồng nào.
12 năm ra ở riêng, tôi cũng tích góp được một khoản kha khá. Tôi rút 300 triệu mang về đưa đường hoàng cho mẹ chồng ngay trước mặt anh chị em trong nhà. Mẹ chồng tôi lúc đó mới khúm núm lấy tiền rồi khóc lóc ôm lấy tôi xin lỗi.
Thực sự, viết những dòng này ra, mọi người sẽ bảo tôi lên mặt với nhà chồng nhưng có sống cảnh phục dịch không khác gì ô sin nhà họ thì mới hiểu đời làm dâu nhà giàu khổ nhục như thế nào.
Đến bây giờ thì tôi có thể tự tin, hãnh diện cho anh em nhà chồng biết, con nhà nghèo có cái giá như thế nào rồi. Chúng tôi có thể tự vươn lên bằng sức lực, bàn tay của mình, còn họ không một công việc gì ổn định, chẳng biết rồi họ sẽ xoay xở ra sao.
Theo Trịnh Thị Thảo/Người Đưa Tin
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.