Cậu bạn thân buột miệng khen vợ tôi "ngon", cô ấy còn trơ trẽn tung hứng, nhưng tôi sửng sốt nhất là câu nói lạnh lùng sau đó
Trong lúc uống bia, cậu bạn thân bất ngờ quay sang khen vợ tôi xinh, ngon. Tôi giận lắm vì cách nói sỗ sàng của nó, nào ngờ vợ tôi lại cười tít mắt tung hứng.
Cuộc hôn nhân của tôi và Thảo đang đứng trên nguy cơ đổ vỡ... Tôi cũng có lỗi, nhưng cô ấy lại càng quá đáng hơn khi dám dan díu với cậu bạn thân của tôi. Đã thế, Thảo không hề tỏ vẻ ăn năn, hối lỗi xin tôi tha thứ, cô ấy còn lên mặt giống như thách tôi dám ly hôn vậy!
Mà cũng phải thôi, chính Thảo đã dám công khai cho tôi biết chuyện ngoại tình, thì ly hôn có lẽ cũng là điều mà cô ấy nghĩ tới... Tôi thật sự rất khó xử và không biết nên làm sao!
Yêu nhau hơn 3 năm, tôi và Thảo về chung một nhà. Cả hai chúng tôi đều điều kiện khá, tuy nhiên kết hôn muộn vì muốn ổn định sự nghiệp. Tôi có công ty riêng, Thảo cũng giữ vị trí quan trọng trong một tập đoàn lớn. Cuộc sống của chúng tôi là ao ước của nhiều người...
Nhưng hơn 1 năm chung sống, cả hai vợ chồng vẫn việc ai nấy làm, tiền ai nấy giữ, con cái thì chưa, tôi thấy chán. Mặc dù cũng hay đi du lịch, ăn hàng sang trọng đấy nhưng tôi chỉ cảm giác giống như yêu, không giống 1 gia đình. Thảo cũng không có ý định bớt việc để ở nhà làm bà nội trợ, phục vụ chồng con.
Tuy nhiên, điều khiến tôi khó chịu nhất là cô ấy trì hoãn sinh con. Tôi giục vài lần, Thảo từ nhỏ nhẹ cho tới gắt gỏng, đại ý cô ấy lý do rằng: "Em vừa mới lên chức chưa lâu thì cưới, thế đã khiến các sếp không hài lòng rồi. Hiện giờ, em cần ổn định ở vị trí này rồi mới tính tới chuyện con cái. Em cũng bàn với anh nhiều lần rồi còn gì, anh cứ ậm ừ rồi lại thúc giục, đừng lươn lẹo thế chứ!"
Tôi vừa chán, vừa bực bội khi bị vợ gọi là "lươn lẹo". Cuối cùng tôi đành mặc kệ, không buồn nói gì và cố chờ ngoài 2 năm Thảo sẽ sinh con...
Nhưng một thời gian sau đó, tôi có quan hệ ngoài luồng với em sinh viên nọ. Cô bé ấy vào công ty tôi thực tập, ban đầu tôi cũng để ý chút vì cao ráo, trắng trẻo, xinh xắn. Nhưng càng tiếp xúc, tôi càng thấy đó là một kiểu hoàn toàn khác vợ tôi. Cô bé ấy hiền lành, dịu dàng, yếu đuối, mong manh, dù vụng về nhưng cũng không khiến người khác chán ghét.
Cô ấy nhìn tôi, nhưng là ngưỡng mộ và nuốt lấy từng lời tôi nói, không phải là trách mắng và coi thường như vợ tôi. Thảo quá thông minh, cô ấy thiếu đi sự tôn trọng với người chồng của mình. Cô ấy cũng chẳng cần tôi che chở, dù không có tôi, Thảo vẫn làm tốt mọi thứ, thành công và giàu có!
Tôi cho rằng cuộc hôn nhân nhạt nhẽo, buồn tẻ chính vì vợ mình, tôi tặc lưỡi cho phép bản thân ngoại tình. Và rồi, tôi với nhân viên của mình qua lại...
(Ảnh minh họa)
Nhưng vợ tôi rất tinh ý, cô ấy "ngửi" thấy mùi lạ từ chồng và chất vấn tôi. Biết khó giấu, tôi chỉ dám nói mình đang đò đưa, tán tỉnh một em ở công ty. Thảo hừ mũi, bảo: "Tốt nhất là anh nên biết điểm dừng, đừng để em ra mặt thì cả anh, cả ả đều khó sống đấy!"
Biết vợ dám nói dám làm, tôi đành ngoan một thời gian. Nhưng thật sự, mỗi lần nhìn cô bé thực tập kia tôi lại thấy xốn xang. Cuối cùng, tôi lại bất chấp và tiếp tục.
Thảo phát hiện, cô ấy làm rùm beng lên. Tôi đứng trước bố mẹ 2 bên và hứa lên hứa xuống. Sau lần đó, tôi lại tiếp tục qua lại với vài ba người. Nhưng tôi cũng chỉ gọi là "đổi gió" chứ không có tình cảm sâu nặng gì. Còn với cô sinh viên từng xin thực tập, tôi vẫn lưu luyến nhưng sợ Thảo gây khó dễ đành gửi tiền 1 lần rồi cắt đứt liên lạc.
Cũng không rõ bằng cách nào, tôi đi gái lần nào Thảo phát hiện lần đó. Mỗi lần thế, tôi lại muối mặt quỳ xuống xin tha thứ... Thảo dù ghê gớm nhưng suy cho cùng cũng là phận nữ nhi, nặng tình. Cô ấy không nỡ ly hôn nên lại tha thứ cho tôi
Một buổi tối nọ, tôi, Thảo và Khương - cậu bạn thân hồi đại học cùng nhau đi ăn. Vì cũng quen biết lâu nên 3 chúng tôi thoải mái uống bia, nói chuyện đủ thứ. Nhưng không rõ đang bàn về vấn đề gì, vợ tôi bỗng khoe bộ ảnh khi đi công tác cho Khương.
Hai người chụm đầu vào ngay, chăm chú nhìn màn hình điện thoại. Rồi cậu bạn tôi còn bất ngờ khoác lên vai vợ tôi và khen: "Vừa xinh vừa ngon như em Thảo ai sánh kịp! Lấy được em đúng là phúc đức tu mấy kiếp đó!"
Không hiểu sao tôi ghét cái từ "ngon" mà thằng bạn vừa nói thế. Đã thế lại dùng để khen vợ tôi khi cô ấy khoe ảnh mặc bikini... Tôi nóng máu, định lên tiếng thì Thảo tít mặt vào tung hứng.
Nhìn 2 người họ nói cười như đang tán tỉnh nhau, tôi cảm giác mình như người thừa. Tôi tức quá, đập bàn và mắng lớn: "Hai người coi tôi là không khí à?"
Lúc này, vợ tôi ngẩng mặt lên. Nhưng thay vì sợ hãi hay cách xa Khương ra, Thảo lại nhếch mép và bảo: "Anh lên giường với người con gái khác không sao, vợ thân thiết với người đàn ông khác chút xíu anh đã cáu à?"
"Khương không phải người khác, nó là bạn anh!"
"Em chỉ muốn anh hiểu rằng, dù là bạn thân, vợ - chồng hay ai cũng có thể phản bội lại mình. Vì thế, đừng tin tưởng tuyệt đối. Mà em cũng muốn anh hiểu cảm giác bị lừa dối, lại là người thân thiết thì sẽ đau đớn thế nào?"
"2 người... 2 người có gì với nhau?"
"Anh không nhận ra sao? Bọn em cũng đổi gió một chút thôi..."
Tôi nghe chính vợ mình thừa nhận ngoại tình, tôi cay cú lắm. Tôi bỏ về và nói sẽ viết đơn ly hôn, nhưng thật sự tôi vẫn không đành... Có vẻ Thảo dùng cách "ăn nem" để trả đũa tôi, nhưng cô ấy lại qua lại với bạn thân tôi khiến tôi khó lòng chấp nhận.
Bực mình vì vợ về ngoại chơi mà không xin phép bố mẹ chồng, chồng truy hỏi thì nhận được câu trả lời "ngang như cua" Theo Afamily/Nhịp sống Việt
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 35 phút trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sựGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.