Phòng xử án của TAND tỉnh Hậu Giang sáng hôm ấy vắng hơn thường lệ. Trước vành móng ngựa, người đàn ông tóc hoa râm đứng cạnh người thanh niên có tuổi đời còn khá trẻ. Họ là hai cha con. Ngồi ở hàng ghế phía sau, vợ, mẹ, con của hai bị cáo nét mặt âu lo, căng thẳng. Họ không thể ngờ, chỉ vì một chút nóng vội, thiếu suy nghĩ, hai cha con phải vướng vào vòng lao lý.
Đòi nợ không thành
Vốn là chỗ quen biết từ trước, khi nghe anh N.T.H than đang gặp khó khăn đồng thời ngỏ ý hỏi vay tiền, ông N.V.N (SN 1957, ngụ huyện Châu Thành, tỉnh Hậu Giang) đã đồng ý giúp. Thời gian đầu, anh H. trả tiền lời và nợ gốc đầy đủ. Sau đó, do làm ăn thua lỗ, khó khăn, anh H. khất lần khất lữa rồi lánh mặt, không trả số tiền còn lại là 15 triệu đồng. Nhiều lần cất công tìm kiếm nhưng không được, ông N. bực tức trong lòng, chưa biết bằng cách nào để có thể thu hồi nợ.
Một ngày đầu năm 2011, tình cờ thấy anh H. đang điều khiển mô tô hiệu Yamaha Nouvo chở vợ con đi về hướng thị trấn, ông N. quyết định chặn đầu xe anh H. lại để đòi nợ. Họ cùng vào quán nước ven đường để nói chuyện. Nói một lúc, thấy anh H. vẫn không có thành ý trả nợ trong khi ông chỉ có một thân một mình, yếu sức hơn anh H. còn trẻ, vì vậy một mặt ông N. kêu anh H. cùng chạy về nhà em vợ của anh H. - người mai mối cho hai bên làm hợp đồng vay nợ để mặc cả, thương lượng, một mặt ông lấy điện thoại di động gọi cho con trai tên N.V.T (SN 1985) đến trợ giúp cha “thu hồi nợ”. Nhận được điện thoại của cha, T. lập tức chạy mô tô đến địa điểm đã hẹn.
Ông N. đưa ra hai phương án cho anh H. lựa chọn: Một là phải trả ngay 15 triệu đồng; hai là anh H. phải giao chiếc xe Nouvo cho ông N., khi nào trả xong 15 triệu đồng, ông sẽ trả lại chiếc xe. Anh H. không đồng ý với cả hai phương án. Xót của khiến ông N. nổi giận, xông đến ôm cổ anh H. Thấy vậy, T. cũng xông vào phụ cha, đè chân anh H. để lấy chìa khóa xe. Em vợ anh H. nhanh tay lấy chìa khóa của anh H. đang cầm đi ra đường. T. chạy theo yêu cầu đưa chìa khóa, chị này không đưa, T. giật lấy rồi ra mở xe chạy đi. Anh H. chạy theo kéo xe lại bị ông N. xô ra để T. chạy.
Tai họa
Sau khi cha con ông N. bỏ đi, anh H. đi trình báo chính quyền địa phương. Ngay sau đó, cha con ông N. bị bắt tạm giam để điều tra. Theo định giá, chiếc xe Nouvo của anh H. có giá trị còn lại hơn 23,3 triệu đồng.
Tòa án cấp sơ thẩm tuyên phạt ông N. 2 năm 6 tháng tù, T. 2 năm tù cùng về tội cưỡng đoạt tài sản (khoản 1, điều 135 BLHS). Cả hai bị cáo kháng cáo lên tòa phúc thẩm kêu oan.
Tại phiên tòa phúc thẩm, cha con ông N. không thừa nhận hành vi của mình là phạm tội. Họ cho rằng chỉ là việc “xiết nợ” do anh H. cố tình không chịu trả tiền. Sau khi nghe vị chủ tọa phiên tòa giải thích, hai cha con đều thay đổi yêu cầu kháng cáo, xin tòa giảm nhẹ hình phạt và được hưởng án treo. HĐXX nhận định, có đủ căn cứ để khẳng định hành vi của hai bị cáo đã đủ yếu tố cấu thành tội cưỡng đoạt tài sản như tòa sơ thẩm đã quy kết.
Hành vi của các bị cáo đã xâm phạm đến quyền sở hữu, định đoạt và sử dụng tài sản hợp pháp của người khác được pháp luật bảo vệ, gây mất trật tự trị an tại địa phương, cần phải xử lý nghiêm. Tuy nhiên, các bị cáo đều là nông dân, phạm tội nhất thời, nhận thức pháp luật hạn chế, phạm tội nhưng chưa gây thiệt hại… HĐXX tuyên phạt bị cáo N. 12 tháng tù nhưng cho hưởng án treo; bị cáo T. 12 tháng tù giam (do có nhân thân xấu, hai lần bị đưa đi trường giáo dưỡng và bị xử phạt hành chính về hành vi đánh nhau với người khác).
Được hưởng án treo nhưng ánh mắt ông N. vẫn trĩu nặng. Sắp tới con trai ông phải thi hành án phạt tù chỉ vì một phút nóng giận của chính ông.
Theo Người lao động