Chán chồng, tôi lên giường với '"phi công trẻ"
Chồng tôi - một kẻ dở hơi, đần độn, bất tài vô dụng và đặc biệt "khoản ấy" vô cùng kém.
Tôi thấy ông trời thật bất công, hào phóng ban cho tôi nhan sắc, sức khỏe, tiền bạc, danh vọng nhưng lại cướp đi của tôi quyền được làm vợ, làm người đàn bà đúng nghĩa.
Dù có mạnh mẽ đến đâu, tự lập đến thế nào thì tôi vẫn là đàn bà. Mà phàm là đàn bà thì luôn được xem là phái yếu, cũng rất muốn được dựa dẫm vào bờ vai của chồng nhưng tôi không có cái may mắn đó.
Từ lúc yêu và lấy nhau đến nay đã 5 năm. Chúng tôi đã có với nhau 1 đứa con gái dễ thương, thông minh. Đó là tài sản lớn nhất, thứ duy nhất níu kéo tình cảm của tôi với người chồng tệ hại kia.
Tôi đã từng kéo anh ta từ mái nhà tranh vách đất lên ở phố. Nhà lầu, tiền bạc tất cả đều do một tay tôi làm nên. Biết anh quá nhu mì, yếu đuối không hợp với kinh doanh nên tôi nhờ các mối quan hệ và bỏ ra một số tiền không nhỏ xin cho anh làm chân văn thư ở một cơ quan nhà nước.
Tiền tôi không thiếu, chỉ cần anh có chỗ để khuây khỏa là được rồi. Tôi cũng muốn anh có nhiều thời gian rảnh rang thay tôi lo cho con gái, việc nhà.
Đi làm một thời gian thì anh đòi nghỉ việc vì thương con gái còn nhỏ mà phải gửi trẻ (con gái tôi lúc này đã được 15 tháng). Tôi khuyên anh nên đi làm để đỡ phí cái bằng đại học còn chuyện con cái nếu cần tôi sẽ thuê người. Tôi cũng tỏ thái độ rõ ràng rằng đường đường là một giám đốc công ty nên không muốn có một ông chồng chỉ suốt ngày biết nấu cơm, quét nhà, rửa bát.
Thế nhưng anh gạt đi bảo tôi không phải áy náy, bận tâm. Anh muốn hi sinh tất cả vì con và để tôi đỡ phải bận tâm, lo lắng chuyện nhà.
Tôi lại nghĩ khác, tôi thấy con người anh thật tầm thường, hèn nhát. Nhìn những đối tác nam hào nhoáng, tài giỏi mà ngày nào cũng giáp mặt tôi càng thêm chán chồng. Chẳng qua anh ta dốt, hèn nên mới tự nguyện ở nhà.
Bên chồng, có một điều thầm kín, khổ tâm mà tôi không biết san sẻ cùng ai. Đang tuổi xuân hừng hực khí thế vậy mà chồng lúc nào cũng xìu như bún, người đầy mùi dầu mỡ, hành tỏi và mùi nước đái của đứa con gái... Thật khổ cho một người đàn bà đẹp như tôi mà phải "kìm nén", phải "nín nhịn".
Đã thế, xung quanh tôi luôn có những người đàn ông cường tráng, yêu chiều tôi như một nữ hoàng. Trong đám đối tác làm ăn có Cường - đại gia bất động sản. Anh ta cũng đã có vợ, con nhưng ở tận dưới quê. Chính bởi thế mà tôi và Cường khi có cơ hội đã lao vào nhau như nắng hạn gặp mưa rào.
Cường khác hẳn người chồng quê mùa, già nua, ốm yếu suốt ngày ru rú ở nhà. Cường ga lăng, chịu chơi và sẵn sàng chiều tôi bất cứ lúc nào tôi muốn. Bên Cường tôi dường như quên hết mọi ưu phiền, tôi được sống là chính mình, được làm một người đàn bà đúng nghĩa.
Từ khi gặp Cường về nhà hễ đụng mặt chồng tôi đâm ra khó chịu và ghét cay ghét đắng bản mặt của chồng. Nói câu gì cũng cười, cũng nhận lỗi về phần mình. Tôi ước gì chồng tỏ ra ghê gớm, gia trưởng, thậm chí là đánh tôi còn thấy dễ chịu thoải mái hơn.
Tôi về muộn anh ta không dò hỏi mà ngược lại tỏ vẻ lo lắng cho sức khỏe của tôi. Tôi gắt gỏng thì anh không mắng mà lại nhẫn nhịn, cười cho xong chuyện.
Có khi tôi còn giả vờ để lộ việc tôi có người đàn ông khác để xem anh ta có ghen tuông hay điên tiết lên không. Thế mà thật nực cười, anh ta vẫn bình chân như vại. Sự khúm núm của anh khiến tôi thấy ngạt thở và chán về nhà.
Việc duy nhất trong ngày của tôi khi về nhà là hôn đứa con gái nhỏ và ném cho anh ít tiền để chi tiêu, hỏi dăm câu ba điều về sức khỏe của con là chấm hết. Chắc có lẽ nếu không vì còn đứa con gái ở nhà chắc tôi không về nhà và chỉ muốn ở bên người tình cả ngày đêm.
Tôi chẳng thể lí giải được tại sao có một người đàn ông có sức chịu đựng, cam chịu đến như vậy? Sao ông trời lại bắt tôi phải gắn đời mình với một kẻ kém cỏi đến thế?
Một thời gian cặp kè với Cường tôi lại chán và đi tìm cảm hứng mới với các chàng trai tân mà tôi thích. Dường như với tôi đó là niềm vui duy nhất, có ý nghĩa nhất lúc này. Tôi bỏ tiền ra để bao các chàng trai trẻ, để có những cuộc vui thâu đêm mong quên đi hết những sầu muộn chuyện gia đình.
Tôi muốn li hôn chồng nhưng chẳng thể tìm ra lí do gì hợp lí. Mà bỏ anh để cưới một anh chồng mới tôi cũng không đủ hứng thứ vì tô sợ nhỡ lại phải cưới thêm một ông chồng như anh chắc tôi phát điên.
Nhiều khi tôi thấy mình thật đê tiện nhưng vì ai mà tôi phải sống như thế chứ?
Theo Megafun
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.