Chán nản vì phải tìm vợ cho… mẹ

| Tâm sự

Đám giỗ, bà con họ hàng tụ tập về nhà tôi. Đang vui thì có người hỏi thăm: “Sao lâu quá chưa lấy vợ vậy Sơn?”. Vừa nghe, con tôi sầm mặt xuống: “Dẹp hết đi, khỏi vợ con gì cho khỏe!”.

... Rồi nó buông chén bỏ đi trong sự chưng hửng của mọi người. Hành động của con, có người cho là vô lễ, nhưng khi rõ đầu đuôi câu chuyện thì hầu hết đều thông cảm cho nỗi bức xúc của nó. Bản thân tôi cũng bức xúc không kém.

Con trai tôi, chẳng phải xuất sắc gì, nhưng cũng không đến nỗi tệ. Nó cao ráo, dễ nhìn, tính tình hiền lành, ít nói, nghề nghiệp ổn định, thu nhập tạm đủ sống. Sơn không bài bạc, rượu chè, không chơi bời, cũng không có tật xấu nào đáng kể. Nhưng đến tận bây giờ, đã gần 40 tuổi, con tôi vẫn chưa lấy vợ. Sở dĩ vậy là do mẹ nó quá khó tính.

Sống giữa TP.HCM hiện đại, vậy mà vợ tôi lại cứ khư khư theo kiểu “cha mẹ đặt đâu con ngồi đó”. Lần đầu tiên vợ tôi “chấm” vợ cho con trai khi Sơn chưa tốt nghiệp đại học. Vất vả lựa trong đám con cháu của mấy bà bạn chí cốt, vợ tôi chọn được một cô bé, kèm theo kết luận: “Con nhỏ này cái gì cũng được”. Lựa “dâu tương lai” xong, chưa kịp giới thiệu thì Sơn đã dắt Phượng - cô bạn học chung trường về giới thiệu.

Sợ công sức chọn dâu của mình đổ sông đổ biển, vợ tôi chê bai Phượng đủ điều, nào là tướng không tốt, tuổi không hợp… Sau vài lần đến nhà, gặp thái độ lạnh nhạt và “cố tình gây sự” của vợ tôi, Phượng hoảng sợ, chia tay Sơn. Vài tháng sau, vợ tôi tiếp tục “sự nghiệp chọn dâu” bằng việc tạo điều kiện cho Sơn và “con dâu tương lai” tìm hiểu nhau. Nhưng Sơn nói thẳng: “Con chỉ yêu Phượng”.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Vợ tôi vẫn không nản lòng. Bà ấy cứ miệt mài “lựa dâu”, miệt mài “xúc tiến” các tình huống gặp gỡ cho “đôi trẻ”. Các cô gái vợ tôi dắt về nhà, dù được bà ấy quảng cáo hết lời, nhưng cũng có cô ăn mặc lố lăng, nói năng bỗ bã… Riêng Sơn thì không bao giờ đoái hoài đến, cứ nghe mẹ giới thiệu là tìm cớ lảng tránh. Có mấy lần, hai mẹ con cãi nhau kịch liệt. Vợ tôi khăng khăng: “Con bé Đào vừa đẹp vừa tốt tính, sao con không ưng?”. Sơn phản ứng: “Con muốn lấy vợ thì con tự kiếm, không phiền đến mẹ”.

Như một vòng lẩn quẩn, hễ “dâu” nào vợ tôi chọn, Sơn cũng không đồng ý. Gần đây nhất, khi đã 37 tuổi, Sơn quen Loan. Loan không đẹp, nhưng tính tình hiền lành, ngoan ngoãn. Như mọi lần, vợ tôi cũng gây khó khăn, ngăn cản đủ điều. Vì thương Sơn, Loan nhẫn nhịn, đợi chờ.

Quen nhau được chừng một năm, hai đứa tính đám cưới. Vợ tôi giãy nảy: “Dâu của tôi phải do tôi chọn. Tôi không cưới con Loan”. Lần này, tôi nổi nóng tuyên bố: “Dâu này là tôi chọn. Bà không cưới thì tôi cưới cho nó…”. Cực chẳng đã, vợ tôi phải đồng ý.

Tưởng vậy là êm xuôi, hai cha con lo việc hỏi cưới. Có ai ngờ, đến ngày hai bên gia đình gặp nhau để bàn bạc, không khí đang vui vẻ thì vợ tôi quăng một câu: “Anh chị à, tôi nói thiệt, tôi làm theo ý của con và chồng, chứ tôi không thích chút nào. Thầy tướng số nói, con Loan đem lại xui rủi cho nhà chồng...”. Tôi nghe mà rụng rời tay chân, còn ba mẹ Loan thì không thể kiềm chế. Mọi chuyện cưới hỏi tạm hoãn. Vài tháng sau, Loan và Sơn chia tay.

Từ đó đến nay, Sơn cứ ủ rũ buồn bã, lầm lì. Vợ tôi chẳng biết hối lỗi, còn tuyên bố: “Không cưới đứa này thì kiếm đứa khác, lo gì…”. Tôi và con trai đã quá chán nản nên không buồn phản ứng. Sao vợ tôi không hiểu rằng làm như vậy là hủy hoại hạnh phúc của con mình?

Theo Phunuonline

Ý kiến của bạn
Tags:
Hơn 30 năm trách mẹ không cho mình gia đình trọn vẹn: Đọc những dòng mẹ viết, tôi nghẹn ngào trách bản thân

Hơn 30 năm trách mẹ không cho mình gia đình trọn vẹn: Đọc những dòng mẹ viết, tôi nghẹn ngào trách bản thân

Tâm sự -

GĐXH - Từng trách mẹ vì không cho mình một gia đình đủ đầy, tôi chưa bao giờ biết rằng mẹ đã có rất nhiều cơ hội bắt đầu lại cuộc đời. Cho đến khi đọc những dòng tâm sự mẹ viết hơn 30 năm trước, tôi mới hiểu, ngày ấy, mẹ đã dũng cảm chọn tôi, dù biết phía trước là một cuộc đời đầy thị phi và vất vả...

Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Tâm sự -

GĐXH - Trên giường bệnh, bà ngoại bất ngờ kể cho tôi nghe câu chuyện bà đã giữ kín suốt hơn 50 năm. Tôi chưa từng biết rằng phía sau sự lạnh nhạt của bà dành cho mẹ tôi là một nỗi đau và những điều bà luôn ân hận. Nghe bà kể, tôi thấy thương mẹ hơn vì những tổn thương mẹ đã âm thầm mang theo suốt cuộc đời.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.