Chị và em gái chồng thường xuyên vu vạ để đuổi tôi ra khỏi nhà chồng
GiadinhNet - Chị gái và em gái chồng luôn tìm cách làm tôi bẽ mặt, họ còn vu vạ đổ oan để tôi sớm rời khỏi nhà chồng.
Bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, con dâu bình tĩnh chìa ra tập giấy khiến bà tái xanh mặt xin lỗi rối rítNgười ta đi lấy chồng nơm nớp sợ mẹ chồng, còn tôi lại sợ hãi với chị chồng và em chồng. Chị gái và em gái của chồng vốn không ưa tôi, ra sức phản đối cuộc hôn nhân của tôi nhưng không thành, họ ghét tôi ra mặt. Chị gái của chồng đã lập gia đình, còn cô em chồng hiện đang học đại học và ở cùng bố mẹ.
Với chị chồng, đó là sự soi mói, chấp nhặt và cậy thế làm chị nên thường xuyên nạt nộ tôi. Mỗi lần chị chồng sang chơi, hay ăn cơm ở nhà bố mẹ là y rằng ngày hôm đó tôi vừa vất vả lại vừa ôm tức vào lòng.
Chị chồng tôi vừa đến cổng đã lớn tiếng quát tháo: "Em dâu đâu rồi? Thấy chị mang đồ đến đi trốn đâu rồi, không ra mà đỡ cho chị à". Bước chân vào nhà là chị chồng chê ỏng chê eo: "Cái sân bẩn quá, hôi rình ra mà sao bố mẹ không bảo con dâu dọn dẹp?"… Rồi thì chê tôi tiểu thư nhà quê, đã nghèo lại còn đoảng, không biết làm thứ gì.
Nhà có mấy người phụ nữ mà việc gì cũng đến tay tôi, từ chợ búa, cơm nước, dọn dẹp, rửa bát... Chị chồng và em chồng thì ngồi chơi, lướt điện thoại cả buổi, đến lúc ăn phải mời, ăn xong là tót ra phòng khách. Những lúc bố mẹ chồng tôi mệt, ốm là lúc tôi bị chị chồng "hành" nhiều nhất, phải làm thế này, phải làm thế kia, vừa dặn vừa đe nẹt tôi không khác gì người ở.

Ảnh minh họa
Còn cô em chồng, học đến năm thứ 3 đại học rồi mà lười biếng không biết làm gì. Hàng ngày, đến bữa phải lên tận phòng gọi, ngồi ăn là lấy đũa gẩy gẩy đĩa thức ăn, chê ỏng chê eo. Tính khí cũng thất thường, động cái là dỗi, tôi đến khổ bao phen.
Trong nhà chồng tôi, có làm gì hai chị em cũng không vừa ý, họ coi tôi như người lạ trong nhà, dửng dưng, nhiếc móc tôi mỗi khi có cơ hội. Hai chị em nhiều lần liên kết với nhau để khiến tôi bẽ mặt, nhục nhã, muốn tống khứ tôi ra khỏi nhà.
Em chồng thì vô cớ làm um lên bị mất đồ đắt tiền, quần áo, bóng gió tôi là kẻ ăn cắp. Tôi nín nhịn vì nghĩ mình không làm thì tốt nhất cứ mặt kệ. Hôm vừa rồi, bố chồng tôi không may bị vấp ngã rạn xương chân, chồng tôi phải đưa đi viện.
Em chồng đùng đùng nổi giận vu cho tôi lau nhà đổ nước ra làm bố bị ngã. Một lúc sau chị chồng cũng xuất hiện và lao vào tát tôi. Chị chồng tôi quát mắng: "Mày vào làm dâu nhà tao là phúc bảy đời rồi, không biết hưởng còn côn đồ mất dậy. Định hại ông bà chết sớm để lên làm bà tướng nhà này à?".
Mẹ chồng tôi vào can ngăn nhưng cũng đành bất lực. Chị chồng, em chồng chửi bới tôi chưa đã, còn kích bác mẹ chồng tôi: "Mẹ chiều nó quá nên nó mới hỗn hào thế này. Con gái mẹ đẻ ra không bênh lại đi bênh con dâu mất nết. Mẹ đuổi nó ra khỏi nhà ngay đi ạ, có ngày nó hại cả mẹ nữa đấy".
Tôi cảm thấy nhục nhã ê chề, vội về phòng đóng cửa lại nằm khóc. Tôi thấy mình lạc lõng trong ngôi nhà của bố mẹ chồng. Vậy mà, ai cũng bảo tôi số sướng lấy được chồng nhà khá giả. Chồng tôi bận bịu, đi công tác suốt nên ít có ở nhà để bảo vệ tôi. Bố mẹ chồng vì già cả, không muốn mất lòng con gái nên đành bất lực.
Nhiều lúc tôi muốn rời khỏi nhà chồng vì không chịu nổi sự ức hiếp của chị và em chồng. Tôi đã cố gắng để chiều chuộng họ, song không có kết quả. Bây giờ tôi phải làm gì để có được thiện cảm của chị và em chồng? Họ đã quá đáng với tôi, tôi có nên phản kháng lại họ?
(hatrang…@gmail.com)
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
