Chỉ với 23 nghìn đồng anh đã tán đổ tôi
Tình phí mấy tháng anh quen tôi chỉ là 20.000 đồng cho 2 chai nước giải khát và 3.000 đồng cho việc gửi xe.
Tôi quen anh trên mạng, chủ yếu để nói chuyện cho vui. Lần đầu chat với anh, chẳng có gì đặc biệt. Chiều chủ nhật buồn, để kết thúc buổi nói chuyện nhạt nhẽo, tôi bảo “Thôi em phải out đây, có việc”. Anh bảo: “Ừ, giờ anh cũng xuống phụ mẹ nấu cơm”. Tôi chuyển sang chế độ ẩn nick (invisible), thầm nghĩ: “Cái anh chàng này chắc ngoan lắm đây, chiều chủ nhật mà ở nhà phụ mẹ nấu cơm, chuyện hiếm của trai thành phố”.
Một hôm, có việc rắc rối trong công việc, rất bực bội, căng thẳng, tôi bấm số gọi anh: “Tối gặp cafe anh nhé”, cốt để nói chuyện trên trời dưới đất mà… xả stress. Tôi hẹn anh 19h30 ở quán cafe gần nhà vì tôi là chúa lười đi xa. 20h hơn, tôi vẫn ở nhà. Anh gọi: “Em còn chưa đến nữa hả, anh đang ở quán cafe Hoa Sứ nè”. Tôi ỡm ờ: “Ừ, em đang đến”. Thực ra tôi đã quên bẵng việc hẹn gặp anh sau một lúc nằm nghe nhạc. Tôi tặc lưỡi, anh đã đến nơi rồi, thôi kệ, tới gặp xem sao.
Anh mặc áo sơ mi, đóng thùng, mang giày đàng hoàng. Gặp tôi, anh cười, nụ cười rất hiền. Buổi nói chuyện chóng vánh. Tôi 3, 4 lần muốn nhỏm lên đi về. Anh 4, 5 lượt níu kéo: “Ngồi nói chuyện với anh tí nữa”. Vừa về đến nhà, anh nhắn: “Gặp anh, em có cảm nghĩ gì không?”. Tôi thẳng thắn: “Không, chẳng có một chút gì hết, bình thường”. Anh bảo: “Vậy à, vậy chúc em ngủ ngon”.
Mấy hôm sau, anh hay hẹn tôi lên chat. Tôi cũng đồng ý cho có lệ. Thực ra, hình như với cái tuổi của mình, tôi đã chán việc tua đi tua lại cái điệp khúc “làm quen, mến mến, thích thích, hẹn hò, yêu đương, giận hờn, thử thách… rồi mới tính đến việc cưới xin”. Tôi bảo anh: “Tới tuổi này rồi, em ngán cảnh tua đi tua lại cái điệp khúc ấy, giờ quen thấy hợp thì cưới, khỏi tốn thời gian”. Anh bảo “Ừ”.
Thỉnh thoảng anh vẫn hẹn tôi uống cafe nhưng mãi tôi vẫn chưa thấy mình có chút tình cảm gì với anh. Cho đến một ngày, anh nhắn: “Em, anh xin phép em cho anh được hẹn hò với em nhé”. Tôi bật cười ha ha khi nhận được tin nhắn đó. Tôi trả lời “Okie, đồng ý thôi nhưng nói trước là em già rồi nên khó tính lắm đấy”.
Lần đi chơi tiếp theo, trước khi đến đón tôi, anh nhắn: “Em, anh xin phép được mặc quần short nhé vì thấy trời sắp mưa rồi”. Lần này, tôi không những cười to mà còn mang tin nhắn cho hai chị cùng phòng đọc. Cả ba được một trận cười vỡ bụng. Chưa bao giờ tôi nhận được một lời xin phép ngộ nghĩnh như vậy. Hôm đó, đi uống cafe với anh, lần đầu tiên tôi thấy vui. Tôi bắt đầu mến anh.
Một bữa, tôi ngồi sau xe anh, anh quay lại bảo: “Em, anh xin phép được… nắm tay em nhé”. Lúc đó, tôi không trả lời, anh kéo tay tôi ôm vòng eo của anh. Tôi đồng ý làm bạn gái anh là thế. Rất đơn giản, nhẹ nhàng, pha một chút hài hước. Anh hơn tôi 4 tuổi nhưng tính tình đôi lúc còn trẻ con. Nhiều khi còn phải đợi tôi nhắc: “Anh cần quan tâm em hơn nữa”. Lý do dễ hiểu là từ trước đến giờ anh rất “nhát gái”, chưa từng quen ai. Suốt thời gian quen nhau, anh có bất kỳ hành động gì hoặc muốn làm gì đều phải “xin phép”. Dần dần, tôi thấy mình hình như… yêu.
Quen anh được hai tháng, tôi bảo: “Anh có tính đến chuyện cưới xin với em không? Nếu quen để mà quen thì thôi, chấm dứt, đừng làm mất thời gian cả hai vì ai cũng đã lớn”. Anh trả lời: “Bộ nhìn mặt anh giống đang quen giỡn chơi lắm sao?”. Tôi tiếp tục: “Nếu có ý định đi tới, cả hai phải sống đúng với bản chất của mình. Em biết, không ai hoàn hảo cả. Đừng để lúc yêu thấy tình yêu toàn màu hồng, cố che đậy cái dở, cái xấu của nhau để rồi sau này thất vọng. Hãy sống đúng với bản chất của mình để xem người kia có chấp nhận được những điểm xấu của người còn lại hay không?”. Anh đồng ý.
Những lần hẹn hò với anh, đa số ra ngồi công viên, đi dạo bộ và xem người ta khiêu vũ. Tình phí mấy tháng anh quen tôi chỉ là 20.000 đồng cho 2 chai nước giải khát và 3.000 đồng cho việc gửi xe. Vậy nhưng tôi thấy bình yên, thấy vui và thấy an tâm khi ở gần anh.
Một ngày, anh nhìn vào mắt tôi bảo: “Em, anh xin phép…”. Nói đến đó, tự nhiên anh đỏ mặt, lúng túng. Tôi hiểu và kịp lấy tay ngăn anh: “Việc này không phải xin phép, mà anh phải hỏi là ‘Em có đồng ý… không’, lúc này không xin phép nữa nhé”. Anh phì cười. Đó là lời cầu hôn anh dành cho tôi sau 6 tháng quen nhau.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.