Chiều chuộng con hết mức nhưng hành động của đứa con trai lúc mẹ nằm viện khiến ai cũng phẫn nộ
GiadinhNet – Trong lúc bà chiến đấu với bệnh tật ở viện thì ở nhà nó làm gà mời bạn bè về nhậu.
Bà Tâm là hàng xóm vừa chuyển đến cạnh nhà tôi khoảng tầm nửa năm nay. So với các bà trong xóm thì bà thuộc diện đẹp lão nhưng cũng là người già nhất xóm so với tuổi thực. Bà có bốn người con, hai trai, hai gái nhưng nghe đâu một đứa con gái khoảng tầm đôi mươi thì bị tai nạn giao thông và mất. Bà đổ dồn tình thương vào hai cậu con trai, chiều chuộng hết mức vì nghĩ sau này ở với chúng nó chứ còn ở với ai.
Mấy năm sau ông lại bỏ bà ra đi vì căn bệnh ung thư sau một thời gian điều trị khá là tốn kém. Lúc này, con gái lớn đã có chồng và hai con. Con trai đầu thì vợ chồng li hôn, bà phải phụ con nuôi cháu nội. Bà đặt mọi kỳ vọng vào cậu út thế nhưng trớ trêu thay cậu út lại là một con nghiện cờ bạc, nợ nần chồng chất khiến bà phải bán ngôi nhà hai tầng khang trang ở đường quốc lộ để về mua một ngôi nhà cấp bốn trong con ngõ nhỏ sát bên nhà tôi.
Về xóm được khoảng hai tháng thì bà phát hiện mình bị u não, cần phải phẫu thuật ngay để bảo toàn tính mạng. Trước ngày nhập viện bà có sang tôi ngồi tâm sự rằng bà là đầu tàu, bà không thể chết được, sợ có điều gì lại khổ các con và thương cho đứa cháu nội thiếu vắng hơi ấm tình mẹ. Tôi chỉ biết an ủi và chúc bà may mắn .

Ảnh minh họa
Ca phẫu thuật thành công khiến cho mọi người ai nấy vui mừng nhưng lòng bà nặng trĩu vì một tháng sau ngày bà ra viện các chủ nợ lại tìm đến nhà bà và con trai út lại chạy đi trốn nợ.
Bà lại cố bòn chút sức lực thương lượng với các chủ nợ. Con gái bà lấy chồng xa nhà nên bà cũng chẳng nhờ vả được gì. Anh con trai còn lại tuy không phá phách như cậu út nhưng cũng được liệt vào dạng siêng ăn nhác làm, lại chẳng lo lắng gì cho con. Còn đứa cháu nội, bà càng cưng thằng bé càng uốn khiến bà nhiều hôm giận đến trào nước mắt. Bà lại tìm sang nhà tôi tâm sự.
Dù các anh, chị và bà con bảo từ mặt thằng út ra, đừng thương yêu gì nó nữa cho nó sáng mắt ra nhưng bà vẫn một mực bảo thủ. Bà cứ nghĩ trong thời gian bà đi viện nó thương bà rồi đâm ra buồn chán mới lại cờ bạc như thế chứ bà có biết rằng lúc bà chiến đấu với bệnh tật ở viện thì ở nhà nó làm gà mời bạn bè về nhậu.
Dù ai nói gì bà vẫn bảo không bao giờ bà bỏ thằng út, nó đã hư rồi mà còn bỏ rơi nó thì đời nó sẽ ra sao. Bà thương con một cách mù quáng và bất chấp. Bà cứ thế hết nuôi con, nuôi cháu rồi trả nợ lủi thủi một mình. Nhìn bóng dáng bà xiêu vẹo trên đường về nhà cùng nỗi niềm con cháu tôi chỉ sợ bà sẽ không trụ được lâu.
Tôi phải khuyên bà thế nào đây? Con cái thì không thể bỏ được nhưng bà cũng phải thay đổi thế nào để hai đứa con trai đừng làm tội bà nữa chứ. Chỉ mong cho các con bà hiểu được nỗi lòng của người mẹ già mà quay đầu làm lại.
*Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi
Độc giả có câu chuyện về gia đình muốn tâm sự, chia sẻ có thể gửi thư về hòm mail: hoahue@giadinh.net.vn
Q.N
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 33 phút trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.