Hà Nội
23°C / 22-25°C

Chồng hậm hực khi tôi giúp đỡ đứa con nuôi của anh hàng xóm

Thứ bảy, 16:30 18/03/2023 | Tâm sự

Nhìn đứa con nuôi của anh Bình rất đáng thương. Tôi muốn coi bé như con của mình nhưng chồng tôi tỏ vẻ rất khó chịu.

Bên cạnh nhà tôi có anh hàng xóm tên là Bình. Những năm trước, cuộc sống của gia đình anh ấy rất tốt. Vợ chồng trẻ chăm chỉ làm ăn, hơn 30 tuổi đã có nhà đẹp và vài suất đất cho thuê.

Ngày anh chị quyết định nhận đứa con nuôi mới sinh được vài tháng làm cả phường xì xào bàn tán. Anh chị có 1 đứa con gái rồi, tại sao không sinh tiếp con mà lại đi nhận con nuôi.

Có lần ngồi nói chuyện với chị Bình, tôi mới hiểu ra lý do khó nói của anh chị. Chị ấy thật thà thổ lộ nỗi buồn giấu bao lâu nay. Sau lần sinh đứa con gái, chị không thể sinh được con nữa. Trong 1 lần đi công tác, anh Bình thấy gia đình người bạn quá khó khăn lại đông con. Nhìn bé Huấn tội nghiệp quá, anh không đành lòng nên đón về nhà nuôi cho tới khi học xong đại học.

Từ ngày biết được lý do anh chị nhận con nuôi, tôi càng ngưỡng mộ gia đình đó nhiều hơn. 2 người không chỉ là người kiếm tiền giỏi mà còn sống đức độ.

Năm vừa rồi, cả khu phố bất ngờ nhận được thông tin anh Bình bị vỡ nợ, nghe nói số nợ lên đến vài chục tỷ. Nhà đất bán hết để trả nợ, cuộc hôn nhân của 2 người cũng không cứu được. Anh chị chia tay, chị nuôi con đẻ, anh nuôi đứa còn lại. Hiện tại, chị đi đâu chúng tôi không biết nữa. Người chủ mua ngôi nhà của anh Bình thương tình hoàn cảnh khó khăn của 2 bố con anh ấy nên cho ở tạm thêm ít lâu.

Công việc hiện tại của anh Bình là sửa chữa xe máy cho 1 cửa hàng. Bé Huấn học cùng trường mẫu giáo với con tôi, thế nên ngày nào anh Bình cũng nhờ tôi đón con về giúp. Hằng ngày, anh ấy làm rất muộn, có hôm 8h tối mới về đến nhà.

Thương bé Huấn, tối nào tôi cũng nấu thêm cơm và thức ăn cho con. Mỗi lần nhìn con tự giác xúc cơm và ăn rất ngon mà tôi xót xa. Tưởng con sẽ được sống trong gia đình hạnh phúc, nào ngờ bố mẹ mỗi người 1 nơi. Anh Bình rất thương con nhưng vì nợ nần nhiều quá, anh phải làm việc nhiều hơn để trả nợ, vì vậy không còn thời gian quan tâm chăm sóc con nữa.

Hôm qua, tôi khuyên anh Bình nên gửi bé Huấn về cho bố mẹ con ở dưới quê. Nhưng anh ấy không đồng ý, nói đã hứa với bạn là sẽ nuôi con tốt, anh ấy sẽ làm được. Trước mắt khó khăn 1 chút, sau này anh kiếm được nhiều tiền hơn, 2 bố con sẽ có cuộc sống tốt hơn.

Tôi có thể giúp đỡ bé Huấn lâu dài nhưng mấy ngày nay chồng tôi có vẻ không vui. Chồng không muốn tôi đón bé Huấn mỗi buổi chiều nữa, để mặc cho anh Bình tự xử lý. Nhưng nhìn nụ cười háo hức chờ mong của con ở trường, tôi không thể ích kỷ bỏ mặc con ở lại được.

Theo mọi người, tôi phải khuyên chồng thế nào để ủng hộ vợ, giúp đỡ chăm sóc bé Huấn đây?

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tâm sự - 6 giờ trước

GĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Tâm sự - 10 giờ trước

GĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Tâm sự - 19 giờ trước

GĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Tâm sự - 2 ngày trước

Nhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.

Top