Chồng lừa của mẹ vợ gần 1 tỷ đồng
Anh vay bà số tiền bán đất ở quê để làm ăn, nhưng thực chất nướng vào bài bạc nên chưa đầy một tháng đã hết nhẵn.
Cách đây 7 năm, ngày tôi đi lấy chồng, mẹ đứng bịn rịn nhìn theo chiếc xe rước dâu mắt ngấn nước. Bà nói không thành tiếng, bảo sau này tôi đừng áp lực chuyện phụng dưỡng cha mẹ mà cứ sống hạnh phúc là đủ. Kể từ ngày lấy chồng, tôi hầu như chẳng lo được cho mẹ điều gì. Thậm chí thỉnh thoảng bà còn gửi cho con tôi đồng quà tấm bánh.
Nhà có hai anh em, tôi là út; anh trai tôi sang Nhật làm việc rồi quyết định ở lại còn tôi lên thành phố lập gia đình. Kể từ lúc bố mất, mẹ tôi sống một mình cô độc trong căn nhà rộng thênh thang ở quê. Thỉnh thoảng anh trai tôi đón mẹ sang Nhật chơi nhưng chỉ được một thời gian là bà đòi về vì nhớ tôi.
Mẹ tôi bảo suốt những năm qua chưa một ngày yên lòng vì lo cho tôi. Bà thương con út lương ba cọc ba đồng; chồng thì sức khỏe yếu, một tuần đi làm mà mất ba buổi nghỉ. Tiền học của các cháu, tiền điện nước hay đám xá, bà luôn chủ động hỗ trợ. Một tuần hai lần, mẹ tôi đi xe buýt từ quê lên thăm con, tay xách, nách mang cơ man gạo, thịt, rau, củ...
Tháng hai năm ngoái, mẹ mang hết số tiền tích cóp được từ khoản hàng tháng anh trai tôi gửi về, tiền lương hưu, tiền bố mẹ tiết kiệm từ ngày xưa... để hỗ trợ vợ chồng tôi mua căn chung cư giá rẻ sau mấy năm ở nhà trọ. Bà bảo hai cháu lớn rồi, cần cuộc sống ổn định và môi trường rộng rãi để học hành, phát triển. Tôi thấy xấu hổ lắm, vì ngoài ba mươi tuổi chẳng cho mẹ được gì, còn xin của bà. Nhưng ông xã động viên sau này hai vợ chồng cố gắng làm ăn để phụng dưỡng mẹ.
Từ sau Tết, mẹ tôi ốm liên tục. Có dạo bà nằm bẹp trên giường gần một tuần; tôi phải chạy đi, chạy về mỗi lần hơn 50 km để chăm sóc. Thấy vậy, chồng tôi đề nghị đón bà lên thành phố ở cùng. Mẹ tôi không muốn phiền các con nên chỉ đồng ý lên ở tạm đến khi nào khỏe hơn sẽ lại về nhà cũ.
Được một tháng, tôi bất ngờ vì mẹ bảo muốn chuyển lên thành phố ở hẳn. Mẹ muốn gần các cháu vì càng già càng sợ cô đơn. Chẳng mảy may đắn đo, tôi hăm hở về quê mang thêm cho bà ít quần áo đồng thời dọn dẹp nhà cửa rồi khóa lại. Tôi những tưởng từ nay sẽ được bù đắp cho mẹ những vất vả, hy sinh trong suốt thời gian qua.
Buổi chiều đi làm về, tôi thấy chồng thất thần ngồi ở sofa còn mẹ đứng tựa cửa như sắp khóc. Bà bảo không thể giấu tôi chuyện này nữa vì hậu quả đã đi quá xa. Trong thời gian mẹ ở tạm nhà tôi, bà đã mủi lòng khi nghe con rể ngày ngày thủ thỉ chuyện chán việc nhà nước muốn ra ngoài kinh doanh. Anh khuyên bà bán nhà với vườn ở quê cho anh vay, khi ăn nên làm ra sẽ trả cả vốn lẫn lãi. Mẹ tôi thương con lại chẳng chút nghi ngờ nên lập tức bán nhà được 920 triệu đồng đưa cho anh.
Chồng tôi nào biết làm ăn. Anh cầm số tiền gần 1 tỷ đồng ném vào rượu chè, cờ bạc. Thỉnh thoảng mẹ tôi sốt ruột hỏi về công việc, anh trả lời ậm ừ đang tìm địa điểm mở quán, kiếm mối nhập hàng...
Lúc không còn một đồng, anh về quỳ gối thú nhận với mẹ tôi khiến bà gần như gục xuống. Bà bảo đã biết đầu tư cho anh sẽ rủi ro nhưng mong muốn con gái, con rể có cuộc sống tốt hơn nên giấu giếm con trai ruột để bán đi ngôi nhà. Mẹ tôi nghẹn giọng rằng giá anh làm ăn thua lỗ, hay bị người ta lừa, chắc bà không đến mức đau khổ. Nhưng con rể mang tâm huyết cả đời của bố mẹ vợ đi đánh bạc thì quả thực không chấp nhận được. Mẹ tôi suy sụp còn tôi chết lặng vì giờ đây không biết sẽ sống thế nào?
Tôi phải làm gì trong hoàn cảnh này, khi mà tiền đã mất rồi, còn người chồng ấy tôi cũng không thể tiếp tục chung sống. Nhưng tôi còn hai con, chúng mới lên ba, lên năm; cả căn chung cư đang ở vẫn nợ 200 triệu đồng trả góp? Mong nhận được lời khuyên từ độc giả giúp mẹ con tôi sớm vượt qua cú sốc này.
Theo Phạm Hảo/Ngôi sao
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 1 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tuổi già đắng chát: Con trai trả hơn 300 triệu để mẹ thôi sống cùng gia đình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người dành cả cuộc đời hy sinh cho con cái, đến tuổi già lại nhận về sự cô đơn và hụt hẫng. Tôi là một trong số đó.
7 năm tôi bán sức ở Hàn Quốc, tiền kiếm được bị mẹ đem mua nhà cho anh trai
Tâm sự - 2 ngày trướcTích lũy được 2 tỷ đồng sau 7 năm bán sức lao động ở Hàn Quốc, tôi bàng hoàng rồi suy sụp khi phát hiện mẹ đã đem hết cho vợ chồng anh trai mua nhà.
Hôn nhân ở tuổi trung niên: Chồng ngoại tình nhưng tôi chưa ly hôn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có những cuộc hôn nhân kết thúc bằng một tờ đơn ly hôn. Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân đã chết từ rất lâu mà người trong cuộc vẫn cố gắng giữ lại. Không phải vì còn yêu. Cũng không phải vì không biết đau. Mà bởi họ còn những điều chưa thể buông bỏ.
Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người xem tuổi trung niên là giai đoạn đầy áp lực. Thế nhưng với tôi đây lại là khởi đầu của sự an yên và thấu hiểu bản thân sâu sắc hơn.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.