Chồng muốn đi làm lại sau thời gian dài ở nhà nội trợ
Lương giáo viên không cao, tôi đang muốn đổi sang công việc khác sao cho thu nhập có thể tốt hơn. Tôi suy nghĩ rất nhiều, nhưng quả thật không biết nên bắt đầu từ đâu.
Tôi lấy vợ năm 27 tuổi. Vợ tôi là nhà thiết kế, còn tôi làm giáo viên. Lấy nhau được 1 năm thì vợ tôi sinh con gái đầu lòng, sau đó 2 năm sau thì đẻ thêm 1 thằng con trai. Không may mắn, con trai của tôi là một đứa trẻ phát triển không bình thường. Nhà neo người, ông bà ở quê không thể lên đỡ đần. Lương của cả 2 cũng không phải là cao để có thể thuê giúp việc. Lúc ấy, 2 chúng tôi đã phải trao đổi về việc một trong 2 người phải hi sinh công việc để ở nhà chăm sóc, dạy dỗ con cái.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định, trong vợ hoặc chồng, ai lương cao hơn sẽ tiếp tục đi làm, người còn lại thì xin nghỉ ở nhà làm nội trợ và hỗ trợ 2 con nhỏ. Lương của vợ cao hơn, trở thành thu nhập chính trong nhà. Tôi đã xin nghỉ dậy ở trường, nhận thêm vài đứa nhỏ để dạy kèm, chủ yếu là để ở bên con. Con lớn được 7 tuổi, vào lớp 2, rồi lên lớp 3... trộm vía con nhanh nhẹn và biết giúp đỡ bố mẹ, từ nhặt rau, vo gạo nấu cơm, tự giác học bài, tắm rửa... Nhưng đứa thì 2 thì khác... Số tuổi của con dù có tăng thêm, nhưng khả năng nhận thức của con lúc nào cũng như đứa trẻ lên hai, lên ba. Thằng bé hay nóng giận, vứt đồ bừa bãi, chưa biết đi vệ sinh đúng cách ngay cả khi con đã 5, 6 tuổi.
Năm vừa rồi con trai tôi bắt đầu đi học lớp 1. Thấy những đứa trẻ khác đọc thông viết thạo, làm toán nhoay nhoáy, tôi lại thấy đau lòng, rồi thi thoảng lại mắng chửi con. Tôi biết điều này là không nên. Bởi dù tôi có cư xử như thế nào, con tôi cũng không thể nào thay đổi được. Ngược lại, nó càng la hét, khóc lóc khiến tâm trạng của mình trở nên không thoải mái. Năm lớp 1 đã kết thúc, con trai tôi vẫn chưa biết đánh vần và làm toán trong phạm vi 10 vẫn bị sai. Năm sau, cháu sẽ phải tiếp tục học lại lớp 1. Thầy giáo chủ nhiệm đã khuyên vợ chồng tôi nên tìm cho con 1 ngôi trường phù hợp hơn, với lớp học và giáo viên có chuyên môn đặc thù hơn.

Ảnh minh họa
Cả 2 chúng tôi đều suy nghĩ về điều ấy. Nhưng quả thật, một mình vợ tôi đi làm cáng đáng chi tiêu cho cả nhà là quá vất vả. Tài chính của gia đình tôi không thể giúp con lớn đi học bình thường và tìm một lớp đặc biệt với mức học phí cao hơn cho con thứ hai. Bắt buộc, tôi phải tìm việc và đi làm lại. Điều đó lại đặt ra bài toán chăm sóc, đón đưa con cái. Chúng tôi lại suy nghĩ về việc sẽ gửi đứa lớn về quê nhờ ông bà trông, dồn tâm huyết và tiền bạc để hỗ trợ đứa nhỏ. Đứa lớn là đứa hiểu chuyện, tôi biết nếu trao đổi, con sẽ không phản đối. Tuy nhiên, tôi thật sự mong muốn có đủ điều kiện để cả gia đình được ở bên nhau.
Lương giáo viên không cao, tôi đang muốn đổi sang công việc khác sao cho thu nhập có thể tốt hơn. Tôi suy nghĩ rất nhiều, nhưng quả thật không biết nên bắt đầu từ đâu. Tôi đã nghỉ dạy khá lâu, giờ không có quan hệ, tìm việc lại trong các trường học thật khó khăn. Hơn thế nữa, ngoài các công việc nội trợ, lau dọn nhà cửa, chơi cùng các con... tôi không biết mình có thể làm được thêm việc gì để kiếm ra tiền.
Vợ tôi là một người khó tính, thấy chồng như vậy cũng tỏ ra khó chịu và chút gì đó coi thường. Điều này khiến "người đàn ông" trong tôi bị tổn thương. Đôi khi tôi thấy hối hận vì quyết định lúc trước của mình. Nhưng rồi lại bần thần người, nếu lúc ấy tôi không về chăm con, thì bây giờ 2 đứa chúng sẽ ra sao? Rất mong nhận được lời khuyên từ chị.
Đức Hiếu (Hà Nam)
Chào anh Hiếu!
Đây hẳn là 1 giai đoạn khó khăn của gia đình anh. Anh đã phải hi sinh rất nhiều khi từ bỏ công việc của mình để dành thời gian chăm sóc các con. Anh là một ông bố tuyệt vời.
Nhưng có lẽ, việc đi làm trở lại là cần thiết khi các con lớn hơn. Điều đó không chỉ giúp 2 vợ chồng anh bớt áp lực về kinh tế mà còn tăng gắn kết vợ chồng. Nhân mùa hè, khi các con đang được nghỉ hè, anh thử tìm một công việc phù hợp.
Theo tôi, anh không nên gửi con về cho ông bà và khoán cho cha mẹ mình nhiệm vụ nhiều khó khăn như vậy. Nếu đồng lòng, vợ chồng anh có thể giải quyết ổn thỏa được việc này. Bố mẹ có thể giải thích cho con lớn hiểu, để con cùng tham gia việc giúp đỡ em trai. Một đứa trẻ đặc biệt cần tình yêu thương và sự kiên nhẫn đặc biệt.
(Thanh Tâm)
Chào anh Hiếu!
Đây hẳn là 1 giai đoạn khó khăn của gia đình anh. Anh đã phải hi sinh rất nhiều khi từ bỏ công việc của mình để dành thời gian chăm sóc các con. Anh là một ông bố tuyệt vời.
Nhưng có lẽ, việc đi làm trở lại là cần thiết khi các con lớn hơn. Điều đó không chỉ giúp 2 vợ chồng anh bớt áp lực về kinh tế mà còn tăng gắn kết vợ chồng. Nhân mùa hè, khi các con đang được nghỉ hè, anh thử tìm một công việc phù hợp.
Theo tôi, anh không nên gửi con về cho ông bà và khoán cho cha mẹ mình nhiệm vụ nhiều khó khăn như vậy. Nếu đồng lòng, vợ chồng anh có thể giải quyết ổn thỏa được việc này. Bố mẹ có thể giải thích cho con lớn hiểu, để con cùng tham gia việc giúp đỡ em trai. Một đứa trẻ đặc biệt cần tình yêu thương và sự kiên nhẫn đặc biệt.
Bị vợ quản chặt đến mức khó chịu, lúc ly hôn rồi mới thấy hối hận vì nhận ra tấm chân tình của cô ấy
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sựGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.


