Chồng vô sinh, vợ mang bầu với ai?

Chủ nhật, 10:22 13/12/2015 | Tâm sự

Bao nhiêu năm nay tôi đau khổ vì vợ chồng không có con, mà gia đình lại thúc giục, áp lực chồng chất...

Vợ tôi đang băn khoăn không hiểu vì sao mãi 4 năm làm vợ làm chồng, chúng tôi không thể có con. Cả hai cố gắng đi chạy chữa nhiều nơi, bác sĩ cũng mỗi người nói một kiểu, bảo chúng tôi cố gắng nghỉ ngơi, ăn uống điều độ, tập chế độ và ăn uống ổn định thì có hi vọng. Vì vậy, tôi và vợ vẫn luôn động viên nhau, đợi chờ cơ hội…

1 năm, 3 năm trôi qua, vợ tôi vẫn chưa có dấu hiệu mang bầu. Cả nhà lo lắng. Bố mẹ chồng lại khó tính, thúc giục suốt ngày. Vợ tôi héo mòn vì áp lực sinh con. Những ngày tháng đó quả là khó sống với tôi. Tôi cũng động viên vợ phải cố gắng chờ đợi. Nhưng mà, chờ mãi, chờ mãi. Đến lúc tôi cũng cảm thấy mình bị vướng trong cuộc chiến gia đình này.

Thương vợ ngày đêm khóc lóc vì không sinh được con, tôi càng cảm thông cho cô ấy. Thật sự, tôi không thể ngờ, sống mà không có con cái lại khổ đau thế này. Bố mẹ tôi ngày ngày nói ra nói vào, chèn ép vợ tôi, khiến cô ấy ‘stress’ nặng. Mà càng căng thẳng thì càng khó có con. Tôi buồn vì vợ mình phải chịu quá nhiều áp lực và dị nghị ở bên ngoài.


Chuyện này, tôi quyết định giấu vợ. Sẽ không cho vợ biết vì đó là chuyện của cá nhân tôi. Có muốn nói thì cũng phải từ từ tìm cơ hội. (ảnh minh họa)

Chuyện này, tôi quyết định giấu vợ. Sẽ không cho vợ biết vì đó là chuyện của cá nhân tôi. Có muốn nói thì cũng phải từ từ tìm cơ hội. (ảnh minh họa)

Tôi có nói với mẹ phải thông cảm cho vợ tôi, từ từ rồi tính. Nhưng bà chỉ có mình tôi là con trai nên bà mong ngóng có cháu đích tôn nối dõi tông đường. Bản thân tôi cũng vì lo chuyện đó mà không thể nào bênh vực vợ khi vợ và mẹ tôi có vấn đề xích mích.

Nhưng dù vậy, tôi vẫn âm thầm đi khám. Một lần đi công tác nước ngoài, tôi đã thử khám xem mình có vấn đề gì không. Thật ra, tôi không nghĩ là do mình, vì trước giờ, sức khỏe của tôi rất tốt. Thật không thể ngờ, bác sĩ nói, tôi vô sinh. Khả năng sinh con của tôi là hoàn toàn bằng 0. Tôi thật sự chết lặng khi nghe được tin sét đánh. Hóa ra từ trước tới giờ, chuyện vợ chồng tôi không thể có con là do tôi chứ không phải do vợ. Vậy mà bố mẹ tôi và ngay cả tôi luôn muốn đổ lỗi lên đầu vợ mình.

Chuyến công tác ấy với tôi mà nói, đó là một chuyến đi thất bại. Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại rơi vào trạng thái khủng hoảng và thất vọng như thế. Trái tim tôi như có ai đó bóp nghẹt. Tôi phải làm soa để đối diện với vợ tôi.

Chuyện này, tôi quyết định giấu vợ. Sẽ không cho vợ biết vì đó là chuyện của cá nhân tôi. Có muốn nói thì cũng phải từ từ tìm cơ hội. Những ngày đó, tôi sống như người chết rồi. Nghĩ ra đủ thứ trên đời. Tôi còn nghĩ cách bỏ vợ, hay là giải thoát cho vợ đi với người đàn ông khác, để khỏi phải giam cầm cuộc đời của người con gái tốt như thế trong gia đình này.

Mỗi ngày, chứng kiến mẹ tôi nói ra nói vào, bóng gió chuyện con cái rồi đay nghiến vợ mình, tôi lại thấy đau khổ. Thật ra, tôi nên thú nhận để mẹ hiểu cho cô ấy. Nhưng, khi tôi chuẩn bị nói thì vợ lại thông báo với tôi một tin, vợ mang bầu.


Có thể, xác suất tôi bị lừa dối là vô cùng lớn. Nhưng nếu như chuyện này là thật, tôi cũng không dám trách cứ gì vợ. (Ảnh minh họa)

Có thể, xác suất tôi bị lừa dối là vô cùng lớn. Nhưng nếu như chuyện này là thật, tôi cũng không dám trách cứ gì vợ. (Ảnh minh họa)

Tôi chết lặng. Vợ mang bầu ư? Vợ vui mừng, hí hửng, còn tôi thì trăm nỗi nghi ngờ. Tôi vô sinh, bác sĩ nói rõ là tôi vô sinh, vậy mà vợ tôi lại mang bầu? Hay là bác sĩ phán đoán sai? Tôi không tin bác sĩ nói sai. Vì bao nhiêu năm nay, chuyện không có con là thật và chắc chắn phải có vấn đề nào đó. Vấn đề ở tôi thì rõ rồi, vì vợ tôi bây giờ có thể mang bầu thì tất không phải do vợ.

Tôi do dự, lòng đầy lo lắng, không hiểu chuyện gì xảy ra. Nếu thật sự là con của tôi thì quá tốt. Nhưng nếu không phải con của tôi thì là vợ tôi đang ngoại tình. Có lẽ, áp lực mang bầu khiến vợ mệt mỏi. Có lẽ, chuyện nhà chồng khiến vợ thấy chán chường nên nhất định phải có con.

Có thể, xác suất tôi bị lừa dối là vô cùng lớn. Nhưng nếu như chuyện này là thật, tôi cũng không dám trách cứ gì vợ. Tôi chỉ hận bản thân mình đã làm khổ vợ tôi. Vợ tôi xứng đáng được hưởng hạnh phúc, được có con, có một gia đình đầy đủ. Còn tôi, tôi tủi thân vì không mang lại được cho vợ điều đó. Nếu như, em có ngoại tình, làm chuyện tội lỗi với tôi thì tôi cũng nhắm mắt làm ngơ. Có thể, tôi sẽ coi đó là con của mình, yêu thương và chăm sóc con như con ruột của mình. Tôi hi vọng, vợ cũng sẽ hiểu cho người chồng vô tâm này vì tôi không còn cách nào khác. Vợ làm vậy có thể cũng là cứu vớt cuộc đời tôi.

Theo Khám phá

Ý kiến của bạn
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Tâm sự - 5 giờ trước

GĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.