Có nên chung sống lại?

| Tâm sự

Tôi bươn chải mưu sinh để đảm bảo cuộc sống gia đình. Thế nhưng, trong mắt chồng tôi và gia đình chồng, một cô gái quê như tôi chẳng ra gì.

Tôi 52 tuổi, lập gia đình năm 28 tuổi. Chồng tôi từng là giảng viên đại học, từng đi hợp tác lao động tại Liên Xô cũ. Trước đây, tôi thật sự yêu thương và tôn thờ người chồng trí thức của mình, sẵn sàng làm bất cứ việc gì để chồng vừa lòng.
 
Tôi bươn chải mưu sinh để đảm bảo cuộc sống gia đình. Thế nhưng, trong mắt chồng tôi và gia đình chồng, một cô gái quê như tôi chẳng ra gì. Tôi không hề biết một đồng tiền của chồng là thế nào, trong khi tôi làm ra bao nhiêu tiền là chồng tôi tìm mọi cách thu vén, gom hết, với lý do cho anh mượn để anh làm ăn. Thật ra, chồng tôi gom tiền để cờ bạc, thậm chí nghỉ hẳn việc ở cơ quan để có thời gian cờ bạc. Nợ nần chồng chất, tôi càng vay mượn để cứu vãn thì càng như đổ sông, đổ biển. Để trốn nợ, chồng tôi bỏ nhà đi không một lời từ giã, bỏ lại cho tôi món nợ và hai đứa con nhỏ. Đã vậy, em chồng còn dụ dỗ lấy mất căn nhà tôi đang ở.

Có nên chung sống lại? 1
  

Tay trắng, ôm hai con dại, đứa 6 tuổi, đứa 3 tuổi, tôi phiêu bạt đến Tây Ninh, may mắn xin được một chân kế toán tại một cơ quan nhà nước, ba mẹ con cơm cháo qua ngày. Tôi bươn chải mọi nghề mọi việc để cưu mang tình thế. Cuộc sống quá khổ, một lần tôi đề nghị chồng về chung sống để cùng tôi nuôi con, nhưng chỉ một thời gian ngắn, lại phải chia tay, chỉ viết giấy thỏa thuận ly hôn với nhau.

Con tôi giờ một sắp tốt nghiệp đại học, một chuẩn bị vào đại học, dù không sống chung nhưng chồng tôi cũng góp phần nuôi con học đại học, hàng tháng khoảng 2 - 3 triệu. Nay thấy tôi đã có nhà cửa khang trang, chồng tôi đề nghị góp với tôi 100 triệu để về sống chung. Tình yêu trong tôi đã chết lạnh từ lâu nhưng tôi vẫn cứ phân vân không biết nên chung sống lại hay ra tòa ly hôn vào cái tuổi xế chiều này? Mong sự chia sẻ của các bạn.

Theo Hồng Thị
PNO
kimvan
Ý kiến của bạn
Tags:
Hơn 30 năm trách mẹ không cho mình gia đình trọn vẹn: Đọc những dòng mẹ viết, tôi nghẹn ngào trách bản thân

Hơn 30 năm trách mẹ không cho mình gia đình trọn vẹn: Đọc những dòng mẹ viết, tôi nghẹn ngào trách bản thân

Tâm sự -

GĐXH - Từng trách mẹ vì không cho mình một gia đình đủ đầy, tôi chưa bao giờ biết rằng mẹ đã có rất nhiều cơ hội bắt đầu lại cuộc đời. Cho đến khi đọc những dòng tâm sự mẹ viết hơn 30 năm trước, tôi mới hiểu, ngày ấy, mẹ đã dũng cảm chọn tôi, dù biết phía trước là một cuộc đời đầy thị phi và vất vả...

Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Tâm sự -

GĐXH - Trên giường bệnh, bà ngoại bất ngờ kể cho tôi nghe câu chuyện bà đã giữ kín suốt hơn 50 năm. Tôi chưa từng biết rằng phía sau sự lạnh nhạt của bà dành cho mẹ tôi là một nỗi đau và những điều bà luôn ân hận. Nghe bà kể, tôi thấy thương mẹ hơn vì những tổn thương mẹ đã âm thầm mang theo suốt cuộc đời.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.