Con dâu luôn cố tình ăn thừa để mẹ chồng rửa bát
Dù cơm ngon hay không, bữa đó ăn món gì, con dâu tôi đều chừa lại một chút đồ ăn. Lâu dần, tôi phát hiện không phải con kén ăn mà là vì ngại rửa bát.
Nhà tôi có hai người con, một trai - một gái đều đã lập gia đình, có cuộc sống khá ổn định. Tôi mừng lắm!
Con trai cả của tôi từ nhỏ học hành giỏi giang, giờ là phó giám đốc một công ty và có tương lai sáng lạn. Con dâu tôi là gái phố cổ, thạc sĩ ngành Văn hóa, giờ làm cho tập đoàn nước ngoài. Hai đứa quen nhau từ thời sinh viên, dù không nói ra, tôi biết con trai tôi yêu và sùng bái vợ lắm. Nó luôn thấy bản thân mình có học vị, xuất thân không bằng vợ.
Yêu nhau được hơn 5 năm, con trai tôi rất muốn cưới nhưng con dâu nhất quyết không đồng ý với lý do không thể sống chung cùng gia đình chồng. Sang đến năm thứ 8, cả hai mới nên vợ nên chồng sau khi con trai tôi mua được nhà riêng. Biết chuyện, tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều, coi đó là điều kiện cho các con phấn đấu. Thời buổi này mấy ai thích sống cùng bố mẹ chồng.
Nhà các con cách nhà bố mẹ vài ngõ, thực ra lúc mua cũng có chút giúp đỡ tài chính từ vợ chồng tôi. Những tưởng từ giờ sống riêng, các con sẽ tự lập, cùng nhau xây dựng tổ ấm nhỏ nhưng thực tế lại không phải vậy...
Ban đầu, các con về ăn cơm cùng vợ chồng tôi cho hai ông bà đỡ buồn. Dần dần, hai đứa phó mặc chuyện bếp núc cho tôi vì con dâu không biết nấu cơm, cũng không có ý định học nữ công gia chánh. Mỗi lần sang nhà con là mỗi lần thấy bừa bộn, nghĩ các con bận đi làm, tôi không ngần ngại xắn tay vào dọn dẹp hết.
Thấy tình trạng này không thay đổi, tôi có phàn nàn thì con dâu ngay lập tức nói: "Từ nhỏ đến giờ con chỉ biết học thôi, bố mẹ con cũng không bắt con phải làm việc gì. Nếu mẹ không muốn giúp thì để con thuê người".
Con dâu giận dỗi, ngay hôm sau không ngần ngại trả lương cao để thuê người giúp việc và hạn chế qua nhà tôi.
Sau hơn một năm các con có con đầu lòng, phải nói là do vợ chồng tôi van xin chứ con dâu chưa muốn, con trai tôi ngày càng gầy rộc đi. Không được vợ chăm lo, người giúp việc nấu ăn không hợp khẩu vị, công việc thì bận rộn, nhìn con mà tôi rớt nước mắt. Bỏ qua mọi chuyện, tôi đề nghị hàng ngày nấu cơm mang vào nhà cho các con.
Con dâu tôi nhanh chóng đồng ý, con trai thì mừng ra mặt. Từ đó, ngày ngày con dâu nhắn tin chọn món gửi tôi, hôm đòi ăn cua, hôm đòi làm lẩu... Dù luôn làm theo mọi mong muốn, chưa một lần con dâu khen hay động viên tôi, thậm chí luôn chừa lại mỗi món một ít, rồi đưa con trai tôi mang bát đũa sang trả.
Ban đầu, tôi nghĩ chắc con kén ăn nên cố gắng dậy sớm đi chợ mua thức ăn tươi ngon nhất cho con. Nhưng sau này tôi hiểu ra vì con dâu sợ phải rửa bát, cố tình làm vậy.
Hàng tháng, các con chỉ đưa cho tôi vài triệu, chẳng hỏi mẹ có đủ chi tiêu hay không. Thỉnh thoảng, con trai tôi mới dấm dúi gửi tôi thêm 2-3 triệu vì sợ vợ biết được.
Không phải tôi tính toán với các con, có chút tiền tích góp bao năm tôi đã đưa hết cho con thêm vào mua nhà. Gia đình tôi không mấy khá giả, cứ nghĩ nuôi con trưởng thành, sau này con thành đạt sẽ báo đáp, ai ngờ...
Nhiều lúc tôi phải nuốt nước mắt vào trong. Họ hàng ai cũng chê con dâu tôi là "dâu tây", chẳng biết học hành cao thế nào nhưng không hợp với gia đình tôi. Những lúc như vậy, tôi chỉ gạt đi, nói đỡ cho con.
Thời buổi này, quả thực mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu vẫn chưa bao giờ dễ dàng, nhưng là mẹ chồng sợ con dâu phật ý.
Nỗi niềm này tôi vẫn giấu cho riêng mình, nếu chồng hay con gái tôi biết được sợ sẽ "ầm nhà ầm cửa". Tôi cũng muốn vứt hết, không quan tâm đến các con nữa nhưng lại thương con trai chịu khổ. Vợ không biết chăm lo, con trai tôi rồi sẽ ra sao?
Sau buổi họp lớp ở tuổi 62, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.