Con đường tiến thân của chồng đã đẩy tôi vào tấn bi kịch không lối thoát
Tôi chẳng còn chút sức lực nào nữa, nỗi đau anh mang lại đã khiến tôi gục ngã cả về thể xác lẫn lý trí mất rồi.

Vừa ra trường đã kết hôn luôn vì cái thai 2 tháng nên cuộc sống của vợ chồng tôi khá vất vả. Chồng tôi may mắn xin được vào một công ty tư nhân. Còn tôi, vì cái thai, nên vẫn chưa xin được việc vì ở đâu họ cũng sợ đi làm mấy hôm lại nghỉ thai sản. Vậy là tôi đành chấp nhận ở nhà lo chuyện cơm nước, don dẹp. Khá khéo tay, thời gian rảnh rỗi lại nhiều nên tôi tranh thủ nhận ít hàng mỹ nghệ về nhà làm thủ công để kiếm thêm thu nhập.
Cuộc sống vợ chồng mới tuy khó khăn nhưng luôn đầy ắp tiếng cười rộn rã. Chồng tôi là người thông minh, hài hước nên rất biết cách làm cho vợ vui lòng. Bữa cơm đôi khi đạm bạc chỉ có trứng với rau nhưng cả hai luôn cảm thấy mãn nguyện với những gì mình đang có.
Khi tôi mang bầu tới tháng thứ 5 thì nhận được tin vui bất ngờ. Chồng tôi chuẩn bị được đề bạt lên chức phó phòng. Bạn đầu nghe tin ấy tôi choáng váng vô cùng vì anh mới chỉ vào công ty được hơn ba tháng chứ mấy. Nhưng khi anh khẳng định thông tin đó là thật và nói rằng vì thấy anh nhanh nhẹn, có năng lực nên sếp cân nhắc sớm. Nỗi nghi hoặc tan biến nhanh chóng nhường chỗ cho sự tự hào, hãnh diện vì có người chồng tháo vát, tài giỏi của tôi. Nhưng, tôi chỉ không ngờ, bắt đầu từ cái ngày tôi nhận được tin chồng sắp thăng chức ấy thì hạnh phúc gia đình cũng bắt đầu xuất hiện những vết rạn vô hình.
Trước kia dù bận rộn công việc đến mấy, anh cũng cố gắng sắp xếp công việc về ăn trưa cùng tôi. Nhưng bây giờ lấy lý do công việc quá nhiều, anh đã ở lại công ty vào buổi trưa. Rồi những buổi tăng ca, những ngày làm thêm giờ đã khiến bữa cơm khi xưa đầy ắp tiếng cười vui của vợ chồng tôi dần biến mất. Bây giờ chỉ còn mình tôi lủi thủi bên mâm cơm lạnh ngắt ngày hai bữa.
Anh vẫn quan tâm, yêu thương tôi như thế. Tiền lương anh đưa tôi cũng nhiều lên đáng kể. Anh còn nói tôi nghỉ làm mấy việc vặt vãnh, tập trung vào dưỡng thai để mẹ con được khỏe mạnh. Nhưng không hiểu sao, cuộc sống sung túc, đầy đủ hơn mà tôi vẫn không hề cảm thấy vui hơn chút nào. Tôi luôn có cảm giác như mình sắp mất đi thứ gì đó vô cùng quan trọng, nhất là những khi anh vắng nhà thì nỗi sợ vô hình ấy lại càng tăng lên dữ dội.
Việc khám thai định kì giờ đây tôi cũng phải tự đi một mình vì anh chẳng có lúc nào được nghỉ để dành thời gian cho tôi. Nhận được thông báo con vẫn luôn khỏe mạnh mà tôi vừa mừng lại vừa tủi. Mừng vì niềm hạnh phúc, tình yêu to lớn của chúng tôi sắp đơm hoa, tủi vì những ngày như thế này, tôi tha thiết mong có anh bên cạnh nhưng lại là ước mơ quá xa vời.
Tới tháng thứ 8 của thai kì thì chuyện không may xảy ra với tôi. Hôm đó, do sơ ý, tôi bị trượt chân nên phải đi cấp cứu. Gọi điện cho anh thì thuê bao không liên lạc được. May mắn biết bao lúc đó em gái tôi vừa tới nên nhanh chóng đưa tôi đi cấp cứu. Qua cơn nguy kịch rồi mà tôi vẫn ứa nước mắt vì tủi thân. Lúc mẹ con tôi cần anh nhất thì anh lại không thể bên cạnh chúng tôi. Bất giác, tôi rút điện thoại gọi lại lần nữa cho anh nhưng vẫn chỉ nhận được câu nói lạnh lùng: thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được.
Nước mắt còn đang lăn dài vì tủi thân, ấm ức thì em gái tôi lao vào với nét mặt hốt hoảng:
- Chị, em thấy... thấy anh rể đang dìu một người phụ nữ vào phòng khám thai ở đây.
Ban đầu tôi còn nghĩ cô em mình nhìn nhầm nhưng khi bức ảnh mà em gái tôi chụp làm bằng chứng được đưa ra thì trái tim tôi như có ai đó bóp nát, vỡ vụn. Tôi không còn nhìn rõ mọi thứ xung quanh nữa, nỗi đau đớn quá lớn đã khiến tôi ngất đi ngay sau đó.
Tỉnh lại, tôi thấy anh đang ngồi bên cạnh với nét mặt lo lắng. Không kiềm chế được cơ giận giữ, tôi hét lớn, xua đuổi anh. Như hiểu ra vấn đề, anh cúi gằm xuống, lí nhí:
- Anh xin lỗi. Sếp của anh là nữ độc thân. Chị ta nói nếu anh đồng ý cho chị ta một đứa con, anh sẽ có tất cả. Anh nghĩ chỉ là một đứa con thôi, không có gì ràng buộc nên đã đồng ý.
Lý do anh đưa ra để hợp thức hóa sự phản bội của mình nghe mới cay đắng làm sao. Tôi hận mình không thể lao vào đánh mắng anh cho hả dạ. Tôi chẳng còn chút sức lực nào nữa, nỗi đau anh mang lại đã khiến tôi gục ngã cả về thể xác lẫn lý trí mất rồi.
Bi kịch mà con đường tiến thân của anh mang lại, tôi biết đối mặt với nó thế nào đây?
Theo Báo Đất Việt
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 21 giờ trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 1 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.