Con tôi bị tẩy chay vì mẹ phản đối đóng tiền chụp ảnh kỷ yếu ở phim trường
Tôi thấy việc chụp ảnh kỷ yếu ở phim trường tốn kém không cần thiết, không hợp với tuổi học trò nên phản đối, không ngờ vì chuyện này mà con trai tôi bị tẩy chay.
Con trai tôi đang học lớp 9 tại một trường THCS công lập ở Hà Nội. Vì là năm cuối cấp nên cả lớp lên kế hoạch chụp ảnh kỷ yếu để chuẩn bị chia tay, bước vào bậc THPT. Tôi là một thành viên của ban phụ huynh nên cũng tham gia vào bàn chuyện chụp ảnh kỷ yếu cho lớp.
Mọi chuyện bắt đầu từ mấy tuần trước, khi cả lớp thuê dịch vụ chụp ảnh kỷ yếu trọn gói, địa điểm là trường học và công viên. Tuy nhiên sau đó, một nhóm nữ sinh đề xuất đổi địa điểm, ngoài trường học thì chụp ở một phim trường cưới nổi tiếng để có những bức ảnh thật lộng lẫy, nổi bật. Nhóm này có gần 10 người, tuy chỉ chiếm chưa tới 1/4 sĩ số nhưng rất có tiếng nói trong lớp, gần như mọi việc trong lớp đều do các nữ sinh này điều hướng để đi đến quyết định.
Khi biết chuyện, tôi và ban phụ huynh đều không ủng hộ việc chụp ảnh kỷ yếu ở phim trường cưới. Chúng tôi cho rằng ngoài trường học là địa điểm bắt buộc, công viên là nơi đủ để mang lại những hình ảnh đẹp, đầy cảm xúc mà không quá tốn kém. Chi phí chụp ở phim trường cưới cao hơn rất nhiều, thực sự lãng phí. Ảnh kỷ yếu là để lưu giữ kỷ niệm học trò, nếu biến thành bộ ảnh khoe sự xa xỉ với trang phục cầu kỳ và bối cảnh sang chảnh thì khó giữ được ý nghĩa ban đầu, khó đem lại những cảm xúc trong sáng khi hoài niệm tuổi học trò.
Tôi biết các nữ sinh ở độ tuổi này bị hấp dẫn bởi sức hút mạnh mẽ của những bộ ảnh "long lanh" cầu kỳ cả về hóa trang, bối cảnh lẫn chỉnh sửa. Nhiều cháu còn coi đây là cơ hội để thể hiện cá tính, sự sáng tạo và muốn cùng bạn bè tạo nên một bộ ảnh hoàn hảo làm kỷ niệm trước khi chia tay. Thế nhưng việc chụp ảnh kỷ yếu với những phong cách xa hoa không chỉ ảnh hưởng tới ý nghĩa của nó mà còn đặt ra vấn đề chi phí, không phải bạn nào cũng có hoàn cảnh kinh tế thuận lợi đủ để chi trả cho những gói chụp ảnh đắt đỏ.
Con tôi bị tẩy chay vì mẹ không đồng ý đóng tiền chụp ảnh kỷ yếu ở phim trường. (Ảnh minh họa AI)
Các thành viên ban phụ huynh đều có quan điểm như vậy khi trao đổi với nhau trong nhóm, tuy nhiên khi cần bàn với các cháu thì không ai có động thái gì, cuối cùng chỉ một mình tôi lên tiếng.
Khi tôi nêu quan điểm của phụ huynh và khuyên các cháu chọn phương án ban đầu thay vì chụp kỷ yếu ở phim trường, nhóm nữ sinh kia rất bức xúc. Một cháu gọi điện cho tôi, nói những lời lẽ rất gay gắt và khá hỗn. Nữ sinh này nói rằng việc chụp ảnh kỷ yếu phải do học sinh quyết định, phụ huynh có chụp đâu mà đòi xen vào. Cháu xưng hô vô lễ với tôi và cúp máy đột ngột sau khi xả ra một tràng những lời khó nghe.
Tôi đã trao đổi lại với ban phụ huynh, mọi người bảo thôi thì kệ bọn trẻ. Vài vị cũng không đồng tình với việc chụp ảnh kỷ yếu ở phim trường cưới giống tôi nhưng vì ngại va chạm nên không muốn ra mặt góp ý với các cháu. Vì thế, tôi cũng không lên tiếng nữa nhưng vẫn giữ quan điểm của mình, con trai tôi sẽ không mua gói chụp ảnh ở phim trường này.
Điều tôi không ngờ là chuyện đó lại ảnh hưởng tới con nhiều đến vậy. Mấy ngày sau sự việc, thằng bé về nhà với vẻ mặt buồn bã và kể rằng các bạn trong lớp bắt đầu xa lánh, coi thường và không muốn chơi cùng. Thậm chí, con còn bị vài bạn bè chế giễu vì "có người mẹ lạc hậu, không biết nghĩ cho con cái".
Tôi xót xa vì con mình phải chịu những tổn thương về tinh thần như vậy, cố gắng giải thích cho con hiểu rằng giá trị của một người không nằm ở những bức ảnh đắt tiền, mà ở phẩm chất và cách chúng ta đối xử với nhau. Con trai vâng dạ, nhưng nó vẫn rất buồn. Hình như với một cậu học sinh lớp 9, điều này thật khó để thấu hiểu khi áp lực từ bạn bè quá lớn.
Tôi đã liên hệ với cô giáo chủ nhiệm để cô lên tiếng can thiệp trong chuyện chụp ảnh kỷ yếu ở phim trường cũng như chuyện con tôi bị tẩy chay. Cuối cùng nhóm nữ sinh nói trên cũng thỏa hiệp, đồng ý chỉ chụp ảnh ở trường và công viên nhưng có lẽ trong lòng vẫn bức xúc vì cảm thấy bị người lớn chi phối. Trước mặt cô giáo, mấy cô bé đó hứa sẽ không lôi kéo bạn bè tẩy chay con trai tôi, nhưng tôi e rằng sau lưng giáo viên và ban phụ huynh, bọn trẻ vẫn ghẻ lạnh với thằng bé và con tôi sẽ không thể hòa đồng ngay được.
Hiện giờ tôi không biết phải khuyên con trai ra sao. Sắp tới con phải vượt qua nhiều kỳ thi khốc liệt, tôi không muốn thằng bé vì chuyện nhỏ này mà ảnh hưởng đến tinh thần học tập cũng như tình cảm bạn bè.
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 29 phút trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 10 giờ trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 23 giờ trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 23 giờ trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.