'Con ước một cái Tết có cả bố và mẹ'

| Tâm sự

Con nhớ những cái Tết ấm áp của năm cũ, rồi chợt nhận ra chẳng bao giờ trở lại được ngày xưa.

Đã 8 năm trôi qua, con chưa được ăn Tết cùng với bố mẹ. Mỗi năm, theo phân chia của bố mẹ, con chỉ được ăn Tết với một người.

Tám năm trước khi con chỉ mới 8 tuổi, bố mẹ quyết định ly hôn. Con không rõ hai người đã xảy ra chuyện gì mà đến mức phải bỏ nhau. Bởi trước đó, con vẫn có một gia đình ấm áp, bố mẹ rất ít khi cãi nhau.

Mỗi lần Tết đến, con lại được bố mẹ chở quanh các hội hoa xuân, ngắm đường phố vào mùa lễ hội. Bố mẹ bàn nhau nên mua hoa mai hay đào để chưng Tết, rồi lên kế hoạch mua sắm bánh mứt, quần áo mới… Mỗi năm, tùy tính chất công việc mà bố mẹ có mức thưởng Tết khác nhau nhưng kiểu gì thì con vẫn có quần áo mới, bánh kẹo ngon.

'Con ước một cái Tết có cả bố và mẹ' - Ảnh 1.

Có những điều đã qua chẳng trở lại bao giờ. (Ảnh: Ngọc Lài)

Con nhớ năm con 7 tuổi, bố mẹ chở con đi xem bắn pháo hoa vào đêm giao thừa. Giữa chốn đông người, con được bố cõng trên vai để gần pháo hoa thêm chút nữa. Quá nửa đêm, bố lại chở mẹ và con chen chúc trên con đường đông nghẹt người để về nhà. Con thấm mệt, ngủ trong vòng tay ấm của mẹ.

Nhưng đó là cái Tết cuối cùng con có đủ cả bố lẫn mẹ.

Từ ngày bố mẹ ly hôn, mẹ đưa con về quê ngoại, cuộc sống không còn náo nhiệt như ở TP.HCM.

Thỉnh thoảng lễ Tết, bố chở con lên thành phố chơi mà không có mẹ bên cạnh. Bố mua cho con thật nhiều váy áo đẹp, trang sức đắt tiền, rồi dẫn con đi ăn ở những nhà hàng sang trọng.

Buổi tối, con không được ở cạnh bố mà phải ngủ bên nhà nội. Bởi, vợ mới của bố không thích sự hiện diện của con.

Con ở nhà ông bà nội đến mùng 1 Tết, sau đó về quê với mẹ. Váy áo bố mua con chẳng có cơ hội để mặc. Mẹ không ra ngoài, không tụ họp bạn bè, không đến chỗ náo nhiệt… từ lúc gia đình chúng ta tan vỡ.

Có vẻ như mẹ bị trầm cảm, bố à!

Dẫu vậy, con cảm thấy mình may mắn hơn nhiều bạn khác khi bố mẹ chia tay rất văn minh. Bố mẹ chủ động chăm sóc, bù đắp tình cảm cho con. Thế nhưng, bố mẹ càng cố gắng chữa lành những mất mát trong tâm hồn con thì tổn thương ấy càng rõ ràng hơn từng ngày.

Những cái Tết nhạt nhẽo cứ lướt qua, cho con cảm giác thèm khát được bên bố mẹ đón giao thừa.

Con biết chắc mình không bao giờ có đủ bố mẹ dưới một mái nhà, trong những cuộc vui và những cái Tết về sau.

Ý kiến của bạn
Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Tâm sự -

GĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi luôn nghĩ mẹ quá nghèo và an phận. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi ba anh em tôi, chưa bao giờ kể rằng bà từng có một cơ hội để đổi đời. Chỉ đến khi mẹ qua đời, tôi mới biết sự thật phía sau và bật khóc hối hận: Người mà tôi từng trách vì không dám thay đổi, hóa ra đã từng từ bỏ cả một cuộc đời khác chỉ vì chúng tôi.

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 40 năm, tôi chưa từng nghi ngờ người đàn ông luôn yêu thương, che chở và gọi tôi là con gái. Cho đến ngày bố gặp tai nạn, tôi mới vô tình phát hiện mình không có quan hệ huyết thống với ông. Nhưng điều khiến tôi bật khóc lại là sự thật phía sau, được mẹ kể lại sau bao nhiêu năm im lặng.

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi luôn nghĩ bố không tái hôn vì quá yêu mẹ. Nhưng sau khi ông qua đời, tôi vô tình tìm thấy những lá thư bố viết cho mẹ. Hóa ra, phía sau cuộc sống một mình của bố không chỉ là tình yêu, mà còn là một nỗi ân hận ông mang theo suốt cuộc đời...

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Tâm sự -

GĐXH - Gần 20 năm làm dâu, tôi luôn nghĩ mẹ chồng quá bao bọc con trai, như thể sợ tôi “cướp” mất anh. Chỉ đến khi mẹ qua đời, nghe một người bác trong họ kể lại quá khứ hơn 40 năm trước, tôi mới bật khóc và hiểu vì sao mẹ chồng cả đời không thể buông đứa con duy nhất...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.