Cuộc chiến 6 năm của nàng dâu
Ông bà luôn tỏ thái độ với mẹ con tôi, coi thường, không tôn trọng, chìa khóa nhà, cổng, tôi không được giữ.
Tôi và anh yêu nhau được 7 tháng thì cưới, khi cả 2 đều có công ăn việc làm ổn định. Tôi về làm dâu nhà anh đầu năm 2007, đến cuối năm tôi sinh cho anh 1 thằng cu con giống bố như đúc. Những tưởng cuộc sống sẽ yên ả trôi đi, nhưng dường như không phải vậy, ngày tôi bước chân vào nhà anh là ngày sóng gió của cuộc đời tôi bắt đầu…
Tôi là con 1, nên khi còn ở nhà với bố mẹ tôi dược nuông chiều, nhưng không vì thế mà tôi vụng về, phải nói rằng nữ công gia chánh của tôi rất ổn, và tôi có 1 công việc ổn định, tuy rằng thu nhập không cao. Còn anh, anh là con út trong gia đình có 3 anh chị em, anh được mẹ chiều nên không biết làm gì cả và cũng được gia đình bao bọc từ công việc đến cuộc sống (vì anh là cháu của 1 vị tướng quân đội, nên dù học hành không tới nhưng anh vẫn có vị trí khá tốt). Nói chung xét cả về ngoại hình và học thức thì mọi người đều đánh giá anh thấp hơn tôi.
Chúng tôi cưới xong thì tôi dính bầu. Nhưng vì tôi làm ở gần nhà ngoại nên tôi thường xuyên ở nhà ngoại hơn ở nhà chồng và chồng tôi cũng thường xuyên theo vợ về ngoại. Và chỉ thỉnh thoảng chúng tôi mới về nhà nội. Chắc vì điều này nên bố mẹ chồng tôi đã có ác cảm với tôi. Ngày tôi sinh thằng cu được 10 tháng thì tôi xin chuyển công tác về gần nhà chồng (vì trước kia tôi làm ở gần nhà mẹ đẻ), nhưng cũng từ đó, mọi chuyện bắt đầu…
Đúng ngày tôi lên nộp hồ sơ và phỏng vấn vào cơ quan mới thì tôi được bố mẹ chồng gọi về và nói chuyện (có cả mặt chồng tôi) là ông bà bị mất tiền và vàng trong két, trong nhà có mẹ chồng, chồng tôi và tôi có chìa khóa. Ông bà đã hỏi chồng tôi rồi nhưng anh bảo không biết, nên chỉ còn lại tôi? Trời ạ, tôi ngã ngửa người khi nghe ông bà nói vậy, vì chúng tôi và ông bà dùng chung 1 két, 1 ngăn của ông bà… , “tình ngay lý gian”. Cả nhà đổ vào tôi ánh nhìn soi mói và ông bà nghĩ rằng tôi lấy của ông bà để chạy việc. Trong khi đó không ai thèm hỏi xem tôi xin chuyển công tác như thế nào? Có khó khăn gì không mà chỉ chăm chăm đổ lỗi cho tôi, tôi giải thích và thanh minh mà không được dù tôi chẳng làm gì cả. Tiền xin chuyển công tác hết hơn 10 triệu là do mẹ đẻ tôi cho để đi cảm ơn người ta.
Rồi không thấy ai nhắc đến chuyện đó nữa, cũng không ai nói rõ với tôi xem chuyện đó là như thế nào. Tôi cũng nghĩ “cây ngay không sợ chết đứng” nên cũng không hỏi han gì về chuyện đó nữa. Nhưng tôi đã lầm, đấy lại chính là bước đầu của 1 chuỗi bi kịch của tôi.
Đầu tiên là việc ông bà bán nhà hiện đang ở để chuyển về quê của ông mà không hề thông báo với tôi 1 câu. Tôi biết chuyện khi người mua nhà tới trả tiền vì đã làm xong thủ tục sang tên. Tôi chết đứng người! Bố mẹ tôi thì trách việc ông bà nội vô tâm, bán nhà cho người ngoài mà không nói 1 tiếng, vì nếu được bàn bạc có lẽ bố mẹ tôi đã mua lại nhà cho vợ chồng tôi ở, mà ông bà nội vẫn được tiếng là cho con cái.
Tôi vội vã đi tìm nhà để thuê trong tâm trạng chán chường. Hàng xóm cũ thì thắc mắc, thăm dò: sao không cho 2 vợ chồng tôi mà ông bà lại bán đi? Tôi chẳng muốn trả lời nữa, vì thực sự tôi không hiểu, hay vì việc mất tiền của ông bà?
Tiếp đó là việc ở nhà thuê chưa được 1 tháng thì chồng tôi được điều đi công tác xa, với thời hạn là 2 năm (chồng tôi là bộ đội). Tôi lo lắng không biết tôi và con trai 1 tuổi rưỡi của tôi phải làm thế nào khi không có anh bên cạnh? Lúc này bố mẹ tôi vì xót con cháu nên bỏ tiền ra mua cho 2 mẹ con 1 căn hộ nhỏ, để không phải ở cảnh nhà thuê nữa. Tôi biết ơn bố mẹ vô cùng. Nhưng trái lại, ông bà nội không hề hỏi han 1 câu, chứ đừng nói là cho mẹ con tôi dù chỉ 1 đồng để thêm vào tiền mua nhà. Không điện thoại, không thăm nom cháu kể từ ngày chồng tôi đi công tác. Hơn 1 năm ông bà lên nhà tôi được 2 lần, lần nào lên cũng đi khoe khắp hàng xóm là chính ông bà mua nhà và chu cấp cho mẹ con tôi. Trời ạ! Giả dối hết mức.
Sau 13 tháng đi công tác, chồng tôi về, nhưng nơi anh chuyển về không phải gần mẹ con tôi mà gần nhà ông bà nội. Rồi bé thứ 2 ra đời.
Lúc này công việc của tôi gặp trục trặc, do sơ xuất trong công việc nên tôi phải nghỉ việc, phải đền bù số tiền khá lớn. Bố mẹ tôi bị sốc vì việc này, còn bố mẹ chồng- có lẽ qua việc này ông bà càng xa cách mẹ con tôi hơn- không hỏi han, không quan tâm, không chia sẻ.
Tôi đã xin được việc ở gần nhà chồng, nhưng tôi muốn thuê nhà ở riêng thì ông bà không cho vì sỹ diện với hàng xóm, dù trong lòng cũng không muốn ở cùng chúng tôi chút nào. Rồi lại sóng gió…
Ông bà luôn tỏ thái độ với mẹ con tôi, coi thường, không tôn trọng, chìa khóa nhà, cổng tôi không được giữ. Buồn nhất là chồng tôi, anh ỷ lại ở cùng ông bà nên cũng chẳng quan tâm đến mẹ con tôi, thỉnh thoảng lại nói móc về lỗi trong công việc trước kia của tôi. Rồi 2 vợ chồng thường xuyên mâu thuẫn, cãi vã mà nguyên nhân là do ông bà nội. Tôi nhận ra vợ chồng tôi cũng chẳng còn dành tình cảm cho nhau nhiều nữa, đặc biệt là từ khi có ông bà nội ở cùng và luôn can thiệp vào chuyện của vợ chồng tôi.
Hiện giờ, tôi rất chán nản, hàng ngày tôi đi về và sống như cái bóng trong nhà đó. Hàng ngày chỉ có mấy mẹ con quan tâm tới nhau chứ ông bà cũng không đoái hoài gì cả, dù ra ngoài lúc nào bà nội cũng nói yêu quý và chăm sóc “mẹ con nhà nó” hết lòng. Tôi quá mệt mỏi với sự điêu toa của mẹ chồng, mệt mỏi với sự thờ ơ và vô tâm của chồng, mệt mỏi khi sống cùng bố mẹ chồng.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.