Cuộc đời làm dâu cơ cực chỉ vì có… gò má cao
Nếu không phải vì trót có bầu, tôi nhất định sẽ từ chối kết hôn . Chính vì thương đứa con trong bụng mà tôi nhắm mắt đưa chân về làm vợ anh. Để rồi bây giờ cuộc sống của tôi cay đắng trăm bề.
Đã gần 7 năm kể từ ngày tôi về làm dâu nhà anh, thế nhưng ngần ấy thời gian chưa bao giờ tôi được gia đình chồng xem trọng. Trong mắt mọi người, tôi lúc nào cũng là một… mối họa. Tất cả chỉ vì ngoại hình cógò má cao của tôi và vì tính mê tín của gia đình chồng.
Chúng tôi cưới nhau khi cái thai trong bụng tôi bước sang tháng thứ 3. Đó cũng là lần đầu tiên anh đưa tôi về ra mắt để xin cưới. Chỉ vừa nhìn thấy tôi, mẹ chồng đã quả quyết không đồng ý.
Tôi nhớ như in câu bà nói: “Không được rồi, đàn bà tướng gò má cao, không sát chồng thì cũng hại con… Nhà bác chỉ có một mình nó là con trai, bác sợ lắm”. Chỉ tới khi chồng tôi tiết lộ việc tôi đang mang bầu, bà không còn cách nào khác buộc lòng phải đồng ý.
Thực ra thời điểm đó tôi cũng đã cảm thấy chạnh lòng, cũng lo sợ về tương lai khi sống với nhau mà mẹ chồng mê tín như thế. Nhưng vì đứa con trong bụng, tôi chẳng còn lựa chọn nào hơn thế. Tôi chỉ hi vọng về sống cùng, thấy mình ăn ở tốt, bố mẹ chồng sẽ thay đổi cách nghĩ và cách đối xử.
Ấy vậy mà, dù cho tôi có làm gì, có cố gắng bao nhiêu thì tôi vẫn là cái gai trong mắt nhà chồng. Mỗi lần chồng tôi gặp chuyện gì không như ý trong công việc hay cuộc sống, mẹ chồng đều bảo tại “vía dữ” của tôi.
Thậm chí anh đi đá bóng, bị ngã, gãy chân phải bó bột, cả nhà chồng cũng lại bảo tại lấy vợ không hợp tuổi, có gò má cao nên chồng tôi đen đủi đủ đường.

Tôi là người phụ nữ nhẫn nhịn, tôi trọng giá trị gia đình nên tôi vẫn cam chịu tất cả không cãi lại một lời để giữ tổ ấm của mình bình yên. Điều khiến tôi cố gắng như vậy là vì nghĩ chồng cũng không đối xử tệ bạc với mình, hơn nữa lại còn các con… Nhưng ông trời dường như luôn muốn thử thách lòng người.
Chồng tôi làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất. Công việc của anh từ trước đến nay tôi hoàn toàn không can thiệp. Tôi chỉ biết làm trọn phận sự của mình. Vậy mà khi anh thất bát, tội lỗi cũng lại được đổ lên đầu tôi.
Mẹ chồng tôi xót ruột tiếc của, tối ngày ra vào chép miệng: “Con cái nói chẳng nghe, ngày xưa đã bảo đừng lấy vợ có cái tướng gò má cao đó mà không nghe, giờ thì mạt vận không ngóc đầu lên được”.
Tôi tủi thân vô cùng. Tôi có cảm giác cả nhà coi tôi như kẻ thù dù tôi chẳng làm gì. Tự biết việc điểm yếu ngoại hình, dễ khiến mọi người lo lắng nên tôi cũng cố mà sống cho tử tế, nhưng mãi mãi tôi không làm vừa lòng họ.

Thế rồi, mẹ chồng còn bàn với chồng tôi rằng: “Muốn hóa giải cái đen đủi giờ con chỉ có cách có thêm cô vợ lẽ hợp tuổi tí cho nó đỡ đi. Chứ cứ đà này thì con không bao giờ gặp may hay thành công được đâu. Chưa kể, vợ gò má cao số sát chồng đấy con ạ”.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là chồng tôi bắt đầu nao núng tinh thần. Sau hàng loạt những điều không như ý xảy ra, anh cũng bắt đầu nghĩ như mẹ tôi, cho rằng vì tôi mà anh mới như vậy. Cảm nhận được điều này, tôi nghĩ mình chẳng còn gì phải hối tiếc thêm nữa.
Tôi quyết định viết đơn ly hôn sau 7 năm chung sống. Cô con gái theo tôi về nhà ngoại sống. Giờ đây, chồng cảm thấy có lỗi nên xin tôi quay về… nhưng tôi không còn muốn nữa. Tôi đã quá mệt mỏi với cuộc hôn nhân như địa ngục này rồi.
Theo Khám phá
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.