Cuộc tình tội lỗi khiến tôi đau đớn, ân hận một đời

Chủ nhật, 14:00 09/03/2025 | Tâm sự

Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày kể ra câu chuyện này nhưng có lẽ, đây là cách duy nhất để tôi nhẹ nhõm hơn sau những tháng năm dài đằng đẵng sống trong ân hận.

Ngày ấy, tôi còn trẻ, còn nông nổi và mụ mị tin vào thứ tình yêu mà mình cho là chân chính. Tôi yêu một người đàn ông lớn hơn mình nhiều tuổi, hơn tuổi bố tôi. Người ta có gia đình, có vợ con nhưng tôi bất chấp tất cả.

Tôi mù quáng nghĩ rằng hạnh phúc là phải đấu tranh mà giành lấy, rằng chỉ cần có tình yêu thì mọi thứ khác đều không quan trọng.

Tôi bước vào cuộc đời người đàn ông ấy với tất cả sự ngông cuồng và ích kỷ. Tôi không hề nghĩ đến người vợ chịu cảnh mất chồng, những đứa con bơ vơ vì thiếu cha. Tôi chỉ biết mình yêu và muốn được yêu, thế là đủ.

Cuộc tình tội lỗi khiến tôi đau đớn, ân hận một đời - Ảnh 1.

Tôi đau khổ và ân hận vì mình đã phạm sai lầm trong quá khứ. Ảnh minh họa: FP

Tôi biết, vợ người ấy ngất lên ngất xuống khi biết chồng "nuôi" nhân tình, còn mua cho cả xe, cả nhà. Những cuộc gọi từ người lạ, tôi đều không nghe. Vì tôi biết, chắc chắn đó là cuộc gọi từ vợ của nhân tình.

Không gọi được, vợ người ấy nhắn tin, trách móc tôi, hỏi tại sao tôi còn trẻ, có nhan sắc, học thức lại yêu người đã có vợ, còn bằng tuổi bố mình? Tôi không thấy mình sai, thậm chí còn vênh váo, vỗ ngực tự tin vào nhan sắc và sự trẻ trung của mình.

Một ngày, con trai người ấy tìm được tôi.

Những lời trách mắng sâu cay, ánh mắt căm hận và nỗi đau mà anh ta thể hiện khiến tôi lần đầu nhận ra mình tàn nhẫn thế nào. Mẹ anh ta vì tôi mà từng đêm khóc thầm, đau khổ, thậm chí muốn từ bỏ cuộc sống.

Anh ta nói tôi là người phụ nữ có học cũng như không, có nhan sắc nhưng chỉ khiến người khác khinh rẻ. Anh ta giáo huấn tôi về bài học làm người, rằng bố mẹ tôi sẽ xấu hổ thế nào khi biết tôi quyến rũ một người đàn ông già nua.

Anh ta đánh vào nỗi đau sâu thẳm trong lòng tôi, đánh vào nỗi ám ảnh nghèo khó, xuất thân của tôi. Lòng tự trọng của tôi bị bóc trần, tôi nhục nhã đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định thử cắt đứt mọi liên lạc với nhân tình, xem mình có thể thoát được khỏi vũng lầy hay không? Nhưng bi kịch vẫn chưa dừng lại...

Tôi bắt đầu nhắn tin xin lỗi con trai của nhân tình như để giải thích rằng mình đã phải cố gắng thế nào để lấy lại nhân cách. Tôi không cho phép người khác xúc phạm mình, không chấp nhận người ta nói tôi có học mà như không.

Tôi kể với anh ta nỗi đau khi mình phải từ bỏ tình yêu. Tôi nhắc về những đêm dằn vặt, cũng đau khổ không khác gì mẹ của anh.

Thật không ngờ, anh ta nhắn tin an ủi, động viên tôi tìm cho mình con đường sáng. Anh ta nói sẽ chờ tôi thay đổi. Câu "chờ" ấy thôi thúc tôi phải nhanh chóng trở lại là cô sinh viên năng động, vui vẻ ngày xưa.

Chẳng biết tại sao từ đó tôi luôn muốn nhắn tin thanh minh với con trai của nhân tình. Tôi luôn sợ anh ta nghĩ xấu về mình. Dần dần, tôi nhận ra mình đã phải lòng anh ấy lúc nào không hay, một thứ tình yêu đơn phương, vô vọng.

Tôi lạc lối trong chính cảm xúc của mình, bị vướng vào một mớ bòng bong không thể nào thoát ra. Tôi sợ hãi, không hiểu tại sao cuộc đời mình lại thành ra như vậy.

Một ngày, tôi lấy hết can đảm gọi điện cho con trai của nhân tình để xin gặp mặt lần nữa. Tôi thú nhận mình đã hoàn toàn quên được bố của anh ấy nhờ những lời khuyên của anh. Tôi thừa nhận mình đã phải lòng anh.

Trước đây, tôi đã ngộ nhận bố anh ấy là tình yêu của đời mình. Nhưng sự thực, thứ tôi cần chỉ là tiền bạc, vật chất, sự chăm sóc vô điều kiện chứ không phải thứ tình cảm rung động con tim như tôi có với anh.

Anh ấy nhìn tôi thật lâu, rồi quay người rời đi. Sau đó, anh nhắn: "Cô hãy sống tốt, điều cô mong muốn sẽ không bao giờ xảy ra. Cô đã làm tan nát gia đình tôi, làm khổ mẹ tôi. Tôi tha thứ cho cô đã là một đặc ân rồi".

Lời nói ấy khiến tôi hiểu, tôi và anh ấy mãi mãi không có tương lai.

Một thời gian sau, tôi rời khỏi nơi mình sống, tìm đến một nơi thật xa để chạy trốn quá khứ và tìm lại chính mình. Cuối cùng, tôi lấy chồng, sinh con, sống một cuộc đời bình thường như bao người phụ nữ khác.

Tôi thương chồng, yêu chồng nhưng trong lòng vẫn còn nguyên vẹn những vết sẹo không thể lành. Dù đã đi qua bao năm tháng, tôi vẫn không thể tha thứ cho bản thân vì những sai lầm của mình.

Tôi từng là người phụ nữ đê hèn, từng phá nát hạnh phúc của một gia đình , từng sống một cuộc đời đầy lỗi lầm.

Nhưng cũng từ những sai lầm ấy, tôi học được cách trân trọng những gì mình đang có, biết yêu thương đúng cách và biết rằng không phải tình yêu nào cũng đáng để đánh đổi mọi thứ.

Ý kiến của bạn
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Tâm sự - 11 giờ trước

Chồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Tâm sự - 13 giờ trước

GĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

Nói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.

Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu

Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu

Tâm sự - 1 ngày trước

Con mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.

Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.

Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng

Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.

Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới

Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.

Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê

Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.