Dằn vặt vì yêu người từng si mê chị mình đến cuồng dại
Anh một thời si mê chị cuồng dại, kiên trì theo đuổi đến mức đi lại mòn lối.
20 tuổi, tôi đem thân đi lấy chồng xa, một năm sau sinh được một bé gái. Chồng tôi là một người vũ phu đến mức độ điên rồ, xem tôi như cái bị, vui đánh, buồn đánh, tỉnh đánh mà say cũng đánh.
Một lần tôi được người ta đưa vào viện và lúc tỉnh dậy thì thấy đang ở nhà mẹ đẻ rồi. Phen này tôi quyết ly hôn, chẳng phải vì mình mà vì sợ con gái nhỏ bị ám ảnh bởi mấy trận đòn ấy.

Người đàn bà lỡ thì như tôi không còn mong vào một tổ ấm hạnh phúc (ảnh minh họa)
Con gái được 3 tuổi, bản thân thì cũng không còn khao khát yêu đương nên tôi xác định sống cùng con cho hết một đời son trẻ. Nhưng ai ngờ đâu, cuộc đời cho tôi yêu một lần nữa, lại chính là người mà tôi không muốn yêu nhất.
Anh hơn tôi 11 tuổi, người con trai miền Trung nắng gió, cộc cằn nhưng trái tim như cát nóng. Tôi gặp lại anh và vợ cũ của anh trong đám cưới của một người bạn chung, nhìn thấy nhau mà mừng mừng, tủi tủi.
Cả ba từng là một nhóm đi đâu cũng có nhau. Tôi và chị ở chung xóm, còn anh ở làng bên. Anh một thời si mê chị cuồng dại, kiên trì theo đuổi đến mức đi lại mòn lối. Xóm có bao nhiêu viên gạch chắc anh cũng đếm cả rồi.
Ngày ấy, bố mẹ chị cấm cản, tôi luôn là người ra mặt giúp đỡ, lúc thì đưa thư, lúc thì rủ chị đi chơi để hai người có cơ hội gặp nhau. Lúc ấy, tôi thích anh bao nhiêu thì ngưỡng mộ tình cảm của hai người bấy nhiêu nhưng cũng chỉ xem đó là thứ xa vời, không với tới.
Rồi chị và anh cưới nhau, tôi cũng đi lấy chồng xa. Mới có vài năm mà vật đổi sao dời, giờ gặp lại nhau, kẻ bỏ chồng, người bỏ vợ… chẳng ai được trọn vẹn.
Hôm ấy, tôi và chị ngồi lại rất lâu. Đời chị bi đát đến nỗi một bà mẹ đơn thân như tôi còn thấy mình là kẻ may mắn nhất trên đời. Chị bị ung thư tử cung, không thể sinh con, cũng không khỏe mạnh mà làm lụng nuôi thân được.
Anh không ghét bỏ, thậm chí còn chăm sóc chị bằng năm bằng mười lúc mới cưới. Thế nhưng, chị vẫn quyết đòi ly hôn, giải thoát cho anh. Chị bảo, anh là con trai độc đinh, phải có con trai nối dõi, chị không thể làm lỡ dở cuộc đời anh được.
Tôi nghe mà thương chị, một người phụ nữ đa đoan, khao khát được làm vợ, làm mẹ nhưng vì tình yêu mà quyết đập bể mối nhân duyên này.
Chị ly hôn anh nhưng anh không bỏ chị, vẫn ép chị ở lại nhà mình. Hằng ngày anh ở cơ quan nhưng mỗi lúc chị đau đớn anh đều có mặt săn sóc. Chị bảo, tình nghĩa của anh, nhất định chị sẽ cố đền đáp trước lúc chết.

Liệu tôi có cướp đi niềm hạnh phúc cuối đời của chị? (ảnh minh họa)
Bao nhiêu năm không gặp, anh thay đổi ngỡ ngàng, đen hơn, gầy hơn, mặt lúc nào cũng buồn buồn. Hai anh em gặp lại nhau như ruộng hạn gặp mưa rào, anh tâm sự chuyện anh, tôi kể chuyện tôi, cả ngày không hết chuyện.
Nhưng tình cảm lúc này không giống của người anh trai, em gái như trước kia, lúc tôi giúp anh cưa cẩm chị. Sự quan tâm của anh khiến lòng tôi xốn xang, đêm về suy nghĩ… dường như tôi đã yêu thêm lần nữa?
Anh tỏ tình, rất thẳng thắn: “Anh muốn em là vợ của anh chứ không phải em gái”. Tôi mắng anh xối xả, nói anh tham lam, ích kỷ, thiệt thòi nhất vẫn là phận đàn bà.
Nhưng lúc suy nghĩ thấu đáo, tôi lại nhắn cho anh: “Em cần thời gian. Chúng ta có những cái phải giữ gìn, không được để tình cảm làm mờ mắt”.
Chuyện này không giấu được chị. Gặp lại chị trong quán cà phê, tôi vừa xót xa, vừa thấy có lỗi, bàn tay run rẩy như chờ chị phán tội. Thế mà chị lại nhẹ nhàng nói: “Em giúp chị trả nghĩa cho anh, chị mang ơn em cả đời. Nếu hai người có duyên, em đừng ngại ngần, chị mong em sẽ cho anh những đứa con”.
Làm sao đây? Tôi thương chị người con gái xinh đẹp khiến anh si mê một thời giờ lại run rẩy cầm tay đứa em gái, xin họ mang lại hạnh phúc cho người đàn ông mình yêu thương nhất.
Tôi chỉ khóc và nói với chị rằng: “Chị ơi, phụ nữ quá thiệt thòi mà đàn ông thì ích kỷ. Em thương chị, nếu chúng em có duyên thì em muốn con của mình chính là con của chị. Em và chúng sẽ chăm sóc chị đến cuối đời”.
Ở bên anh, tôi cảm thấy an toàn và tin tưởng. Ngoại trừ mấy lời gièm pha của xóm làng, tôi được cả gia đình mình và gia đình anh ủng hộ. Nhưng sao tôi vẫn thấy dằn vặt và rối bời, vừa muốn tiến thêm một bước về phía anh, vừa muốn lùi lại.
Tôi lấy anh rồi chị có đồng ý tiếp tục ở đó? Liệu có để tôi chăm sóc cho chị những tháng ngày đau đớn này? Liệu có phải tôi đang cướp nốt niềm hạnh phúc cuối cùng của chị?
Theo Dân Việt
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.