Đằng sau vụ bắt cóc trẻ sơ sinh
Làng Hà Thị (xã Vân Hà, Đông Anh, Hà Nội) - Nơi tìm được cháu bé sơ sinh - không khí lại pha cả nỗi cảm thông và bàng hoàng đến mức không tin là chuyện có thật.
![]() |
|
Cháu bé sơ sinh bị bắt cóc trở về trong vòng tay của người thân
và bác sĩ |
Khi Nguyễn Thị Lệ bị phát hiện bắt cóc em bé sơ sinh mang về “nhà chồng” ở làng Hà Thị nuôi dưỡng, rồi cả gia đình “nhà chồng” của Lệ đều không mảy may nghi ngờ và mặc nhiên tiếp nhận cháu bé như một thành viên mới.
Chuyện chỉ phát giác khi cả làng Hà Thị có nhiều bóng dáng cảnh sát tìm về và vài tiếng đồng hồ sau, báo chí và truyền hình đưa tin về cuộc đoàn tụ đầy ngọt ngào và hạnh phúc của người mẹ mất con, cả làng Hà Thị mới ngã ngửa.
Nhưng, việc anh Tường tái hôn, thực hư thế nào thì không ai hay, vì cả làng có được ăn cỗ mời của gia đình ông trưởng thôn bao giờ đâu? Đầu làng cuối xóm, các bà các mẹ chỉ biết đoán già đoán non, xì xào bàn tán.
Đến khi Nguyễn Thị Lệ về nhà, vợ chồng ông Thọ cũng đành chấp nhận, vì đứa con trai kiêm cháu đích tôn được cưng chiều từ bé, quen thói làm theo ý mình đã sinh ra chơi bời, lười lao động…
Ông bà phải nói cứng, như là ra điều kiện với cặp đôi Tường – Lệ, rằng phải đẻ được con thì mới cho cưới.
Thời gian gần hai năm về “làm dâu” chưa phải là dài nhưng Lệ cũng đã để lại nhiều điều tiếng trong làng: “Cô này cũng là gái ăn chơi, có ăn chơi mới theo không về làm vợ hờ của Tường, mà Tường thì ăn chơi có tiếng, được cái đẹp giai, con nhà có của ăn của để gần như nhất làng… Chẳng thấy vợ chồng nó làm ăn gì, chỉ đi tối ngày, mà xưởng mộc của ông Thọ mở ra không thấy làm hàng làm họ gì mấy…”.
Câu chuyện ở quê cứ miên man, cái nọ dắt díu cái kia. “Thời đất Đông Anh sốt giá, khách nườm nượp đổ về mua đất Vân Hà đầu tư, làm giá đất làng Hà Thị hôm qua còn như cái bánh đúc, hôm nay đã hóa vàng ròng. Nhà ông trưởng thôn Thọ giàu lên trông thấy, sau đấy là dân tình đâm đơn kiện tụng khắp các cửa, kiện cả ông trưởng thôn Hà Thị. Sau đận ấy thì ông Thọ “cao” mất chức trưởng thôn…”.
![]() |
|
Nguyễn Thị Lệ |
Đằng sau… nỗi buồn
Nhắc đến chuyện “bắt cóc em bé”, anh Chiến thật thà: Chiều nay tụi tớ ở cả đấy. Khổ gia đình ông Thọ, cũng là nạn nhân, mà đã phải con dâu cưới xin gì đâu…
Lúc ấy chừng 2 giờ chiều. Bà con thấy cán bộ xã vào nhà đưa ông Thọ ra trụ sở ủy ban. Một lúc thì đích thân anh Nhuần, công an xã vào đưa bà vợ ông Thọ ra; sau đấy thì “vợ chồng” anh Tường bồng bế nhau ra ủy ban nốt.
Người để mắt thì sinh nghi, bụng hỏi dạ: Làm giấy khai sinh sao lắm người đi đến thế, lại đưa cả em bé mới mấy ngày tuổi ra ngoài ủy ban làm gì, gió máy khổ nó ra…
Chưa hết nghi ngờ thì chuyện “vỡ lở”: Cô Lệ không phải mẹ của em bé.
Một bà cụ rất chân quê, hỏi tôi một câu rất thật thà: “Thế bắt cóc trẻ con có bị đi tù không hả chú?”. Chưa kịp trả lời thì cụ đã tự nói: “Đi tù quá ấy chứ…”, rồi bà quẩy quả bước vào con ngõ tối im. Có chừng chục đám túm năm tụm ba bàn tán, vẫn chủ đề: “cô Lệ”.
Ngôi nhà cổ tám cột gỗ của ông Thọ hôm nay hình như... già hơn. Bóng điện sáng nhờ nhờ. Có bốn, năm người đang ở trong nhà ông. Không khí gia đình trĩu nặng.
Ngồi chưa nóng chỗ thì ông đuổi khéo chúng tôi ra về: “Có gì thì các anh cứ hỏi công an. Chiều nay tôi trả lời cả với các anh ấy hết rồi…”.

