Đau lòng khi thấy chồng gục trên bàn làm việc

| Tâm sự

Liệu quyết định của chúng tôi có sai lầm không? Thấy chồng mệt mỏi đến mức ngủ thiếp trên bàn làm việc mà tôi đau lòng.

Thấy vợ chồng chị gái có 7 tỷ trong tay và kinh doanh thành công, vợ chồng tôi cũng háo hức muốn thay đổi cuộc đời. Chúng tôi vay mượn chị gái 1 tỷ rồi mở cơ sở sản xuất và buôn bán gạch ngói. Lúc đó, chúng tôi tự động viên nhau về một tương lai làm chủ, được đi du lịch khắp nơi, đi siêu thị mua đồ mà không cần nhìn giá, được tận hưởng cuộc sống theo đúng ý mình.

Nhưng rồi khi bắt tay vào làm việc, chúng tôi mới nhận ra mọi chuyện không hề dễ dàng như mình nghĩ. Thiếu kinh nghiệm quản lý, chuyên môn nên công ty cứ rối tung lên. Dù chị gái đã giúp đỡ nhưng chúng tôi vẫn bị thâm hụt tiền vốn, sau thì lỗ nặng. Để có tiền tiếp tục theo đuổi sự nghiệp, chúng tôi phải thế chấp cả căn nhà đang ở để vay vốn ngân hàng.

Tối qua, tôi bưng ly sữa vào phòng làm việc cho chồng. Nhìn anh ngủ thiếp trên bàn mà tôi cay xè mắt. Anh mệt mỏi đến mức không hề hay biết tôi đã vào phòng, đắp chăn lên người anh. Nhìn máy tính vẫn sáng, rồi sổ sách dày cộm trên bàn, tôi bắt đầu hoang mang về hướng đi của vợ chồng mình.

Để có tiền, tôi còn nhận việc làm thêm rồi bỏ bê gia đình, con nhỏ. Chồng tôi cũng quay cuồng trong công việc ở xưởng rồi đi tiếp khách hàng. Tối về lại làm tới 1, 2 giờ sáng mới ngủ một chút. Cứ tiếp tục thế này, tôi chỉ sợ vợ chồng tôi trụ không nổi.

Sáng nay, tôi bàn với chồng chuyện bán nhà và xưởng để trả nợ ngân hàng trước nếu còn dư khoản nào chút ít thì về quê, bắt đầu làm lại từ đầu. Tích cóp dần dần rồi trả nợ cho chị gái tôi nhưng chồng không đồng ý. Anh nói đã "đâm lao thì phải theo lao", anh không muốn bỏ cuộc ngay lúc này. Thấy chồng có nghị lực, quyết tâm, tôi cũng mừng. Nhưng thấy anh vất vả đến kiệt sức, tôi đau lòng quá. Chúng tôi nên làm gì mới đảm bảo cho tương lai đây? Tôi nên cố thuyết phục chồng về quê hay ủng hộ anh tiếp tục chèo chống công ty?

Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.