Để em chia "tình phí" với anh!

Thứ sáu, 13:16 09/08/2013 | Tâm sự

Em sắp xếp mọi chuyện thật chu đáo, chưa một lần làm tổn thương lòng tự trọng của tôi. Em san sẻ một phần gánh nặng nhưng vẫn luôn chừa lại cơ hội để tôi được thể hiện sự galăng.

San sẻ thế nào để không ảnh hưởng đến lòng tự trọng của bạn trai là câu hỏi không dễ. Xin mời bạn đọc theo dõi tâm sự của bạn Tùy Phong với niềm hạnh phúc khi có người yêu khéo léo chia sẻ "tình phí". Mời bạn đọc theo dõi và chia sẻ trải nghiệm, góc nhìn của bạn.
 
Hơn ba năm trước, tôi gặp em. Em là em họ của bạn tôi, nhỏ hơn tôi 2 tuổi, đang là sinh viên năm nhất ĐH Khoa học tự nhiên TP.HCM. Em rất đáng yêu, lanh lợi,hoạt bát. Chỉ phải tội em hay dỗi hờn và còn quá trẻ con.
 
Khi biết tôi yêu em, mấy thằng bạn thân góp ý chân thành: “Nàng trẻ con thế chắc chẳng biết lo nghĩ gì đâu! Mày ráng chiều nàng, với ráng cày thêm mà lo mấy khoản “tình phí”. Yêu đương coi vậy tốn kém lắm, người yêu mày tính tình như con nít thế kia thì chắc không san sẻ được gì rồi”.  Lúc đó tôi chỉ biết cười trừ. Phải rồi, người yêu của tôi hãy còn trẻ con lắm!

Nghe nhiều người ta thán chuyện “tình phí”, tôi lại thấy thương em. Em chưa bao giờ đẩy tôi vào thế bị động, luôn bên tôi, quan tâm và yêu thương thật nhiều.

Em sắp xếp mọi chuyện thật chu đáo, chưa một lần làm tổn thương lòng tự trọng của tôi. Em san sẻ một phần gánh nặng nhưng vẫn luôn chừa lại cơ hội để tôi được thể hiện sự galăng.

Chúng tôi yêu nhau. Càng lúc tôi càng nhận ra em tuyệt vời hơn những gì tôi nghĩ. Đằng sau tính khí ngang bướng của một đứa trẻ là sự dịu dàng, chu đáo đến lạ kỳ! Em trưởng thành trong từng suy nghĩ và lời nói.

Từ ngày yêu em, đối với tôi, bài toán “tình phí” kia chưa bao giờ trở thành nỗi ám ảnh. Em luôn biết cách san sẻ cùng tôi. Không quá chi li, không tính toán rạch ròi, cái cách em làm luôn khiến tôi cảm thấy thật thoải mái.

Tôi nhớ lần thứ ba đưa em đi ăn tối, em nắm lấy tay tôi và cười thật hiền: “Hôm nay để em mời anh nhé. Đừng ngại với em! Chúng ta đều là sinh viên cả. Không phải em coi thường anh, nghĩ anh không lo được cho em mấy chuyện ăn uống lặt vặt này. Nhưng mình còn quen nhau lâu dài, hãy để em san sẻ cùng anh!". Cô bé của tôi luôn thẳng thắn và chân thành như thế.
 
Và mọi thứ diễn ra thật tự nhiên. Chúng tôi hẹn hò, gặp nhau, cùng ăn trưa, ăn tối. Thường thì chúng tôi thay phiêntrả tiền ăn cho nhau. Nếu hôm nay tôi trả, hôm sau sẽ là em. Vào cuối tuần, tôi sẽ đưa em đến những quán cà phê nhỏ, cùng nhâm nhi một tách cacao nóng. Lúc đó, em sẽ để tôi thanh toán, như để tôi thể hiện sự galăng của một thằng con trai.

Không chỉ biết cách chia sẻ cùng tôi, em còn khéo léo giữ thể diện cho tôi mọi lúc. Có lần tôi đưa em đến họp mặt bạn cũ. Buổi họp mặt được tổ chức ở một nhà hàng khá sang trọng. Tôi góp tiền cho cả tôi và em. Đối với một sinh viên, khoản tiền đó không hề nhỏ. Tôi đã nghĩ đến mì ăn liền cho những ngày cuối tháng. Em vẫn bình thản đứng bên tôi, vui vẻ nói chuyện cùng mọi người. Lúc ra về, em dúi vào tay tôi một phong bì nhỏ, nói: “Anh à, phần này của em. Phụ với anh một phần nhỏ thôi. Chúng mình là sinh viên mà…”. Em cười lém lỉnh…

Chưa bao giờ em đòi tôi một món quà đắt tiền hay phải ăn uống ở những nơi sang trọng. Em hài lòng với tất cả những gì tôi mang đến. Một cái áo thun bình thường tặng em nhân ngày sinh nhật, đôi dép xốp giá 15.000 đồng tôi mua tặng cũng khiến em cười tít mắt. Hôm nào cuối tháng dư dả, tôi sẽ dắt em đến một quán cà phê thật đẹp, gọi cho em thứ đồ uống em thích nhất. Những lúc tôi “nghèo”, em lại vui vẻ cùng tôi “trà chanh chém gió”.

Người ta nói “Có được tình yêu rất khó, nuôi dưỡng tình yêu đó lại càng khó hơn". Bài toán “tình phí” nếu không được giải quyết đúng cách sẽ ảnh hưởng rất lớn đến hạnh phúc trong tình yêu. Đối với tình yêu sinh viên, sự cảm thông càng trở nên quan trọng.

Tôi may mắn gặp được người con gái biết cùng tôi chia sẻ. Chúng tôi yêu nhau đã hơn ba năm, đã cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn. Em vẫn luôn bên tôi cười lém lỉnh: “Tụi mình là sinh viên mà…”.
 
Theo Tùy Phong
TTO
kimvan
Ý kiến của bạn
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Tâm sự - 10 giờ trước

GĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Tâm sự - 13 giờ trước

GĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Tâm sự - 16 giờ trước

GĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Tâm sự

GĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.