Đi làm cùng chồng, tôi ứa nước mắt khi nhìn thấy đĩa cơm trưa của anh ấy

| Tâm sự

Tháng nào cũng cầm tiền của chồng nhưng tôi thật sự không hiểu nhiều về công việc của anh. Đến khi đi làm cùng chồng, tôi mới biết được những khó khăn mà anh đang phải chịu đựng.

Trong quá trình học tập, tôi luôn chăm chỉ học hành và đạt được thành tích cao, ra trường tôi tự tin đi làm. Suốt 6 năm qua, tôi không ngừng cố gắng làm việc và học tập nâng cao bản thân.

Khi công việc đã ổn định, tôi quyết định lấy chồng, từ đây cuộc đời tôi thay đổi đến chóng mặt. Cưới nhau được 2 năm, lúc tôi mang bầu thì chồng muốn về quê sống. Anh bảo với đồng lương của 2 vợ chồng, làm cả đời cũng chẳng mua được nhà thành phố. Còn về quê, có bố mẹ chăm sóc con giúp, không phải tốn tiền thuê phòng trọ. Về đó, chồng sẽ đi đổ hàng cho các quán tạp hóa, còn vợ đợi sinh con xong rồi tính tiếp.

Tôi không muốn mất đi công việc tốt đã cố gắng nhiều năm nay. Chồng nói nếu tôi ở lại thành phố anh sẽ bỏ mặc 2 mẹ con, không quan tâm gì, đừng có oán hận. Cuối cùng, tôi chịu thua, đành phải ngoan ngoãn nghe lời chồng về quê sống.

Khi con được 1 tuổi, có ông bà nội chăm sóc cháu, tôi muốn đi làm. Nhưng bằng cấp tôi được đào tạo và làm trong những năm trước là quản lý dự án. Ở quê chồng công việc thì nhiều nhưng chỉ là làm việc tay chân, ngành nghề tôi học không thể dùng được.

Làm công nhân rất vất vả, thường xuyên phải làm tăng ca, tôi sợ sức yếu không đáp ứng được. Chồng bảo tôi thử đi kinh doanh cùng với anh ấy xem thế nào. 2 tuần đi cùng với chồng, tôi mới hiểu được nỗi cực nhọc mà anh phải chịu đựng bao lâu nay.

Có những cửa hàng họ không có nhu cầu lấy hàng, họ nói những từ rất khó nghe, vậy mà chồng tôi vẫn vui vẻ mời chào. Có người vừa nhìn mặt chồng tôi đã chê hàng kém chất lượng, giá bán đắt và yêu cầu giảm giá….

Có hôm chồng chở hàng nặng, tay lái yếu và bị ngã xe. Nhìn chân anh trầy xước, ứa máu mà tôi đau thắt cả ruột gan. Bữa trưa của chồng chủ yếu là cơm và vài cọng rau với chút thức ăn làm tôi khóc vì thương anh. Thì ra bao lâu nay, anh cố gắng kiếm nhiều tiền, chi tiêu ít nhất có thể để mang tiền về cho mẹ con tôi.

Công việc của chồng còn cực hơn cả làm công nhân. Ở quê, tôi thấy mình thật vô dụng. Tôi thật sự không biết phải làm gì để kiếm tiền phụ với chồng đây?

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn

Cùng chuyên mục

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Thấy con gái tất bật ngược xuôi túc trực, còn con trai ở xa chuyển tiền rồi thuê người chăm sóc, tôi từng tủi thân, trách con vô tình. Nhưng đến khi biết những gì con trai đang phải gánh phía sau những lần chuyển tiền ấy, tôi mới hiểu có những cách báo hiếu không thể chỉ nhìn bằng việc ai ở bên cạnh nhiều hơn.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.