Dịch ở nhà đã khó khăn còn cáng thêm gia đình em chồng vô duyên, lười nhác
Em nên làm thế nào cho phải ạ. Không nói thì em rất ấm ức, bực bội ở trong lòng, mà nói ra chồng lại bảo em so đo, tị nạnh với em của anh ấy.
Chuyện là, em ở chung với bố mẹ chồng. Từ khi dịch chưa đến nỗi bùng phát căng thẳng ở đây thì nhà em gái chồng em cũng dọn về ở cùng để tránh dịch bên vùng nhà em ấy ở.
Ban đầu em tuyệt nhiên không nghĩ ngợi gì, đây cũng là nhà em ấy thì vợ chồng con cái em ấy về thôi. Em biết là sẽ chật chội hơn vì tự nhiên nhà có thêm đến 3 người, nhưng em thoải mái, không hề khó chịu gì cả.
Gia đình nhà em chồng về ở chung, lúc đầu thì tưởng là chỉ tầm 2 tuần, nhưng cuối cùng dịch cứ nhùng nhằng chưa dập được, rồi lại giãn cách, thế là kẹt luôn ở lại đây, tính ra cũng đến cả tháng hơn rồi.
Nhiều chuyện bắt đầu phát sinh. Kể ra thì lặt vặt, nhỏ nhặt, đều là do cách ăn ở, không phải vấn đề to tát nhưng chuyện cứ dồn lại khiến em bắt đầu cảm thấy rất khó chịu. Em thấy cả vợ lẫn chồng nhà cô em chồng đều quá vô duyên, lười biếng và có tính khôn ăn người.
Từ hôm vợ chồng con cái cô ấy về đây cơm nước cô ấy chưa từng nấu phụ chị dâu một bữa. Cứ đều một tay em lọ mọ nấu nướng cho cả gia đình. Đến cái nồi cơm em chồng cũng không cắm hộ. Giờ em vào bếp nấu cơm cho cả nhà thì cô ấy ôm máy tính làm việc, còn giờ em làm việc thì cô ấy ngồi khểnh xem ti vi, nhà cửa ngập ngụa cũng không dọn, để cuối ngày cho chị dâu dọn nốt.
Quần áo cả nhà cô ấy thay ra cũng để chung với quần áo đại gia đình, lại đến lượt em cho vào máy giặt. Ai giặt thì người đấy tự đi phơi. Có hôm quần áo chất đống nhiều quá giặt không hết, em để lại mấy cái đồ của nhà em chồng, thì mặt cô ấy sưng lên, tự đi giặt mẻ khác lèo tèo đúng vài cái quần áo. Giặt xong để luôn trong máy không phơi. Đến hôm sau khi em mang quần áo ra giặt, thì đống quần áo em chồng giặt hôm trước trong máy đã bốc mùi hôi trở lại. Mẹ chồng trách em sao quần áo em nó giặt rồi mà không để ý phơi ra cho nó. Ơ hay, em nào có được lời nhờ chị phơi giúp em hay thế nào đâu.
Em còn chưa nói đến chồng cô ấy. Đàn ông đàn ang, ngồi khểnh trước cửa nhà mà thấy chị dâu bặm môi trợn má dắt cái xe máy từ sân lên nhà kho cất cũng không hề ra giúp.
Hồi đầu nhà em chồng ở đây, em có cái gì cũng gọi cháu vào cho ăn cùng. Con cô ấy cũng sàn sàn tuổi con em, hai đứa chơi với nhau nên em cho con ăn gì thì cho cháu ăn cái đó. Nhưng rồi em phát hiện nhà cô ấy lén lút mua trà sữa ở đâu về chui vào phòng cùng nhau uống, con em sang phòng chơi, nó ngồi nhìn thèm nhỏ dãi mà cũng không nỡ cho cháu. Em bực quá phải gọi con về phòng.
Từ hôm về đây ở vợ chồng nhà em chồng cũng không hề đóng góp chi tiêu, toàn em bỏ tiền ra đi chợ, nấu nướng cho cả nhà. Tiền điện tháng này tăng thêm cả triệu mà trong nhà ai cũng ngậm tăm, không nói gì đến chia sẻ chi phí với em cả. Trong khi vợ chồng cô ấy điều hòa trong phòng bật cả ngày, máy tính ôm cả ngày, tối thì nằm dài xem TV, đèn điện trong phòng bật bừa phứa không tắt.
Nói ra thì bảo là nhỏ mọn, vì gia đình em chồng mới về ở có hơn một tháng chứ mấy đâu. Em đi làm công việc cũng kém hơn do dịch, nhưng vẫn cố chi tiêu được, song tức nhất là cái thái độ, cô ấy lúc nào cũng kiểu như ra vẻ "tôi ở nhà tôi".
Em nói với chồng nhắc em anh ấy động chân động tay việc nhà nhiều hơn cho chị dâu bớt cực, em cũng nói việc chi tiêu tháng này tăng lên như thế mà tiền lương của em thì giảm, nhưng anh ấy lại bảo em đừng so đo tị nạnh như thế, cần thì anh ấy đưa thêm. Em có ở nhờ mình mãi đâu, anh em ruột thịt là để bảo bọc nhau những lúc như thế này. Nghĩ mà tức, tiền anh ấy với tiền em thì khác gì nhau, vẫn là nhà em phải bỏ. Em có phải người nhỏ mọn đâu, nhưng sống kiểu này làm em rất ức chế.
Theo Dân Trí
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 1 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.
Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sựGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...