Đời bi kịch của siêu trộm nhí bị mẹ bỏ rơi từ 16 tháng tuổi
14 tuổi - với ông bà nội cũng như các bác, các chú trong nhà, nó đã bị mang tai mang tiếng là tên trộm cắp vặt.
Nhưng nghĩ nó nhỏ nên sau khi chửi mắng hoặc bạt tai, người ta lại tha cho nó. Nhưng đến khi nó dùng dao phay cậy két sắt, lấy trộm của người hàng xóm hàng chục triệu đồng rồi đi một mạch xuống Hà Nội... chơi game thì cả nhà tá hỏa, đổ xô đi tìm.
![]() |
Thằng Lỗ - ác mộng của ông bà nội
Tên đầy đủ của nó là Nguyễn Tuấn Anh (14 tuổi), quê ở xã Long Xuyên, huyện Phúc Thọ, Hà Nội. Ông bà nội gọi nó là Lỗ, vì hồi bé, nó ăn thùng uống vại như Lỗ Chí Thâm.
Ông Nguyễn Văn Giới, ông nội của Lỗ kể rằng, mẹ Lỗ bỏ nó đi từ khi nó mới được 16 tháng tuổi. Chị ta đi một mạch đến 5 năm sau mới về, cũng sang nhà xin ông bà Giới được tiếp tục làm dâu con trong nhà. Chẳng ai không đồng ý, anh Tuấn - bố của Lỗ cũng đồng ý, nhưng chỉ ở nhà một thời gian ngắn, cuồng chân cuồng cẳng, chị ta lại nhao đi.
Vài lần như thế, đến bây giờ thì đi hẳn, đi biệt dạng, nghe nói người đàn bà đó giờ đang trôi dạt xuống tận Quảng Ninh. Mẹ đi đằng mẹ, bố mò lên Hà Nội làm cửu vạn, Lỗ hoàn toàn được ông bà nội nuôi nấng, chăm bẵm.
Những ngày lang thang ở thành phố, bố của Lỗ theo bạn bè nghiện hút. Một lần đang ngủ, anh này bị thằng bạn nghiện dựng dậy rủ chích chung kim tiêm. Thằng bạn nghiện này đã có HIV, và thế là con virus chết người nhanh chóng truyền sang cho bố Lỗ. Đến khi bệnh tật phát tác, không còn bán sức lao động được nữa, anh này mò về nhà đợi chết.
Bố mẹ như thế nên từ bé Lỗ được ông bà cưu mang, chăm sóc. Chỉ có một lần duy nhất nó được mẹ tới trường thăm, cho nó một chiếc bánh mỳ và mấy cái kẹo, sợi dây mẫu tử với nó dường như đã bị chặt đứt từ lâu. Ông bà mải làm lụng, chăn bò, thả cá, thời gian quan tâm đến đứa cháu đích tôn cũng không được nhiều, vì thế nó mải chơi hơn học, đến năm lớp 7 thì nó nghỉ hẳn.
Trước hôm bố Lỗ chết, anh này bảo bố mẹ để giấy bút ngay cạnh gối để có gì còn trăng trối. Vì bệnh tật nên chết buổi trưa thì buổi chiều đã đưa ma luôn. Ông Giới trầm giọng kể: "Vợ chồng tôi khổ với bố con thằng Lỗ lắm, nuôi thằng Lỗ từ lúc đỏ hỏn, đến lúc bố nó chết cũng phải lo hết mọi việc. Cả đời tôi chỉ ao ước thằng Lỗ ngoan ngoãn, chăm chỉ, hàng ngày dắt bò đi ăn cỏ, tối về thái chuối giúp ông bà mà khó quá cô ạ. Hôm nó lấy trộm tiền của cô Nga mang xuống Hà Nội, tôi huy động các chú nó đi lùng bắt. Tôi bảo thằng cháu ngoại hay chơi với thằng Lỗ: "Mày mang cả cái ních niếc (nick) của mày đi khẩn trương để bắt nó về đây".
Khi chúng tôi xuống thì nó đã bỏ chạy sang hàng cháp (chat) khác. Xuống đó lại gặp 3 thằng bạn của nó đang ngồi ở quán đấy, chúng nó gọi điện rủ nhau xuống mà. Lại phải cho tiền 3 thằng bạn nó để chúng nó có tiền lên mạng cháp (chat) với thằng Lỗ, nhưng chúng nó dặn nhau trốn hết. Mình không phải Công an nên không bắt được. May mà các anh Công an tìm được nó, không thì có khi mất mạng với cái thằng nghiện lang thang mà nó rủ đi ngủ khách sạn rồi cũng nên".
![]() |
|
Ông bà Nguyễn Tuấn Anh chỉ mong cháu chăm chỉ chăn bò, thái chuối. |
Cháu sợ đi tù, nhưng cứ chơi game là quên hết
Khi chúng tôi đến, Lỗ đang nằm vật ở góc nhà ngủ trên tấm nệm. Ngồi nói chuyện với ông bà Giới một lúc thì Lỗ dậy. Nó mặc quần đùi và vẫn mặc nguyên chiếc áo sơ mi màu xanh bóng nhẫy mới mua bằng tiền ăn trộm được. Nghe tiếng nói chuyện lao xao, nó tỉnh ngủ và ngồi hóng:
- Làm thế nào mà cháu cậy được cái két sắt to như thế?
- Cháu lấy cái dao phay nhét vào mấy cái khe của két sắt và bẩy ra. Thấy cát nó rơi ra, tiền vàng rơi ra, nhưng cháu chỉ lấy tiền, còn vàng thì túi chật rồi nên không nhét vào được nữa.
- Trước đó, cháu đã lấy trộm mấy tiền mấy lần của cô Nga rồi?
- Một lần, cháu lấy trong túi xách của cô Nga 800 nghìn, lần khác lấy 300 nghìn, xong rồi giấu vào dưới gối của cô ấy. (Chị Đoàn Thị Nga ở nhờ nhà ông bà nội của Lỗ. Lỗ lấy trộm tiền xong lại giấu loanh quanh vào chân giường, khe tủ trong nhà mình).
- Lấy được tiền nhà cô Nga rồi cháu đi đâu?
- Cháu nhảy xe buýt xuống Hà Nội. Sau đó cháu đi nhuộm tóc hết 90 nghìn, rồi bắt xe ôm lên Hàng Ngang, Hàng Đào mua 2 bộ quần áo, dây lưng da, một chiếc điện thoại hết 450 nghìn và mua 4 cái thẻ game, mỗi thẻ 120 nghìn, sau đó vào quán nét ở đường Đê La Thành chơi game.
- Cháu đã từng xuống Hà Nội bao giờ chưa?
- Có một vài lần cháu đi cùng bạn.
- Xuống làm gì?
- Chỉ để đi chơi game thôi ạ.
- Tiền lấy ở đâu?
- Cũng toàn tiền ăn trộm được của mọi người trong gia đình.
- Cháu cần tiền để làm gì mà suốt ngày nghĩ cách ăn trộm thế?
- Để chơi game thôi ạ.
- Lúc lấy trộm số tiền lớn như vậy, cháu có nghĩ tới hậu quả không? Nếu bị bắt đi tù thì sao?
- Không ạ. Cháu chả nghĩ đến hậu quả, chỉ biết là có tiền để chơi game thôi. Đi tù thì cháu cũng sợ lắm, nhưng nghĩ đến game cháu lại quên hết.
- Có biết là, hành động của cháu khiến ông bà nội rất buồn không?
- Ông cháu và cháu bây giờ là người nổi tiếng rồi cô ạ. Cả nước biết, hôm trước người ta quay hình, cháu và ông cháu lên mạng rồi đấy.
- Bây giờ, cháu có muốn về ở cùng mẹ không?
- Không ạ.
- Tại sao?
- Vì mẹ cháu bỏ cháu từ lúc 16 tháng tuổi thì cháu cần gì.
Nghe Lỗ trả lời bằng một giọng vô cảm, không buồn không vui, cả ông bà Giới và tôi đều lặng đi một hồi lâu. Mẹ nó - người đàn bà đã bỏ con mà đi ấy liệu có nghe thấy lời nói của con trai mình không, có hiểu rằng, lỗi lầm của nó có nguyên nhân bắt nguồn từ sự bạc tình của người mẹ.
Theo Đinh Hiền
CSTC

