Em dâu cả tuần chẳng chịu nấu ăn, tôi tức mình nên phần mâm cơm banh bét nào ngờ vợ chồng cô ấy hùa nhau vào nói khiến tôi sượng mặt
Cả tuần nay em dâu không về sớm nấu cơm với tôi, vì thế tôi bực mình không thèm để phần đồ ăn tử tế. Nào ngờ vợ chồng cô ấy lại hùa nhau vào nói lại khiến tôi sượng sùng.
3 năm về nhà chồng, tôi chấp nhận cảnh chung sống với bố mẹ, em chồng. Chẳng thoải mái và dễ chịu chút nào nhưng chồng mình kém cỏi, lương thấp, chơi bời, tôi đành bấm bụng chịu đựng.
May mắn lớn nhất chính là mẹ chồng tôi khá dễ tính, mà đúng hơn là bà quá bận để làm khó con dâu. Mẹ chồng dù có tuổi nhưng bà vẫn kinh doanh mấy cửa hàng vật liệu xây dựng nên cả ngày lo quản lý, lo sổ sách ngoài ấy.
Nhà chồng tôi không hề nghèo, thậm chí khá giàu, nhưng khổ nỗi mẹ chồng tôi lại rất cứng rắn. Bà giữ vững quan điểm rằng muốn ở riêng thì tự các con trai phải cố gắng. Bố mẹ chỉ hỗ trợ 1 phần mà thôi. Chứ như Hưng - chồng tôi ăn trực nằm chờ thì bà không chi 1 đồng cho anh mua đất, xây nhà.
Đó là lý do khiến tôi vẫn ở chung với bố mẹ chồng. Tiền thì không có, bà lại không làm khó thì tội gì vay nợ mà đi ra ngoài. Hơn nữa, mẹ chồng cũng chẳng bắt tôi đóng tiền, ngược lại, bà mới là người đưa tôi hàng chục triệu mỗi tháng lo trang trải tiền điện nước, ăn uống.
Và từ ngày ấy tới giờ mọi chuyện cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp trong nhà đều do tôi quán xuyến.
(Ảnh minh họa)
Tuy nhiên, thời gian gần đây em trai chồng cũng lấy vợ. Em dâu kém tôi 3 tuổi, đang làm một công ty Nhật Bản và có vẻ lương cao. Nhưng cũng vì thế mà nó hơi chảnh, thậm chí nhiều lúc có chút coi thường tôi nữa. Tôi ấm ức lắm. Nói với Hưng, anh lại bĩu môi bảo tôi cả nghĩ, rồi thì tự ti quá nên cứ nghĩ người khác coi thường mình.
Sau vài lần chồng không bênh vực, tôi chẳng chia sẻ thêm với anh. Nhưng càng ngày, tôi càng thấy bực bội với em dâu nhiều hơn. Cô ấy bận việc công ty, tôi không chỉ làm ngoài mà còn có con nhỏ chưa đầy 2 tuổi. Không lẽ làm lương cao mới là làm, còn tôi thì rảnh? Rồi về tới nhà là tôi quần quật chăm con, lo cơm nước, giặt giũ cho cả gia đình, trong khi em dâu lại khá nhàn hạ.
Cả tuần nó nấu được 2 bữa thì chồng lại vào phụ cùng, rồi đồ ăn thì mua sẵn, chỉ nấu cơm, canh và thêm 1 món nhẹ nhàng, đơn giản.
Tôi cũng hậm hực nhưng chỉ góp ý là lần sau nấu ăn đầu tư thời gian một chút, thế mà em dâu đã vênh váo: "Chị nấu thì có hơn gì em? Mà mấy món chị nấu còn tệ hơn đồ em mua sẵn ý, chị cứ tiếc tiền thì tội thân thôi".
Mẹ chồng tôi đương nhiên chẳng bao giờ can thiệp những chuyện lặt vặt ấy. Bố chồng lại càng không. Còn Hưng thì thờ ơ với vợ con, riêng em trai chồng nào cũng bênh vợ chằm chặp.
Có lẽ từ những chuyện nho nhỏ như thế khiến tôi và em dâu chẳng ưa nổi nhau. Nhưng thời gian gần đây, cô ấy lấy lý do là bận và về muộn cả tuần. Nói là phải tăng ca, thế mà tôi dùng tài khoản facebook khác lên xem thì chỉ thấy nó khoe ảnh đi chơi, đi cà phê với bạn.
Tôi tức lắm, thế là tối hôm sau ăn cơm xong quyết định không phần cơm em dâu tử tế nữa nữa. Mâm cơm tôi lại vẫn chỏng chơ mấy miếng xương đã ăn xong, rồi rau dưa lanh tanh bành.
(Ảnh minh họa)
Tới khoảng 9-10h tối em dâu mới về, nó nhìn mâm cơm lập tức gõ cửa phòng tôi hỏi chuyện. Tôi cũng không ngại bảo:
- Cơm chỉ có vậy thôi, em ăn thì ăn chả ăn thì dọn đi.
- Chị cũng là mẹ trẻ con rồi, mà sao chị không biết ứng xử vậy? Làm gì có ai phần cơm như thế không? Nếu là chị, chị nuốt được à?
- Sao em không hỏi chồng em ấy, nó thương em thì dọn lại mâm cơm phần vợ cho tử tế đi. Việc gì cũng đẩy vào tay bà chị già này? Chị còn bận chăm con chị. Còn em thì cũng bận rộn gì cho cam, đi ăn đi chơi 9-10h tối mới về. Từ mai liệu mà lo cơm nước, chị không phải osin cho em ngày nào cũng phục vụ từ a-z.
Cuộc cãi vã của chúng tôi lại càng thêm căng thẳng khi em chồng nhảy xổ vào bênh vực:
- Vợ em đi làm chứ đâu có đi chơi? Kể cả đi cà phê cũng là phục vụ cho công việc. Cô ấy sắp lên chức, lên lương rồi, không phải như chị chỉ biết có xó bếp đâu. Đừng âm thầm theo dõi facebook cô ấy rồi đánh giá như thế, đúng là sân si... Còn chuyện cơm nước chị cũng không cần nấu cho bọn em lâu nữa đâu, bọn em sắp chuyển ra nhà mới rồi. Chị tiền ít thì cứ ở đây mẹ nuôi.
Tôi cay đắng không nói nên lời. Hưng thì chỉ đứng đó nhìn, tới khi thấy căng thẳng quá mới đuổi vợ chồng em trai về phòng. Nhưng anh chẳng bênh vực hay nói giúp vợ câu nào. Tôi bị họ nói rằng kém cỏi, tiền ít, sân si... thấy chạnh lòng vô cùng. Chẳng biết cứ âm thầm chịu đựng cuộc sống như thế này có đúng không nữa.
Theo Nhịp sống Việt
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Tôi từ chối khi con trai xin sang tên nhà để 'báo hiếu', về già mới thấy quyết định này quá sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau những gì đã trải qua, tôi nhận ra rằng chỗ dựa đáng tin cậy nhất lúc về già không phải ai khác mà chính là bản thân mình.
62 tuổi mới nhận ra: Tôi phạm 2 sai lầm sau khi nghỉ hưu khiến chồng ly hôn, con cái xa lánh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi đã dành cả đời cho gia đình, nhưng sau khi nghỉ hưu lại vô tình đẩy những người thân yêu ra xa...
Từ niềm tự hào đến nỗi đau: Con trai tiến sĩ từ mặt cha chỉ vì một căn nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm vay nợ, bán tài sản để cho con trai học Tiến sĩ, người cha không ngờ tuổi già lại rơi vào cảnh cô đơn.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.