Em mãi mãi là cô dâu không được đeo nhẫn của anh

Thứ tư, 09:34 14/01/2015 | Tâm sự

Em như bị sa phải lưới tình do anh giăng ra, mà khi càng vỗ cánh thì những sợi tơ đó càng quấn chặt khiến em không thể rời xa anh được nữa.

Tưởng rằng như chúng ta có thể nắm tay nhau đến cuối cuộc đời này. Nhưng chính ngày cưới, ngày mà em luôn mơ, và anh cũng thế đúng không? Thì tai nạn đã cướp đi chú rể của em. Và mãi mãi không bao giờ trở lại với em nữa. Không còn anh nữa em biết sống làm sao đây?

Em phải làm sao nếu sống thiếu anh đây. Ảnh minh họa

Anh à, em đã nằm trên giường ngày thứ hai rồi, mọi cảnh vật xung quanh em như mờ đi. Em không còn nhìn thấy gì ngoài hình ảnh vợ chồng mình tươi cười trong tấm ảnh cưới treo cuối phòng. Phải chăng em chưa đủ tốt hay vì em quá bất hạnh mà ông trời luôn lấy đi những thứ em yêu vậy?

Em, một cô gái trẻ, mới ra trường vào làm trong công ty, nơi mà anh là người trực tiếp hướng dẫn và giao việc.

Anh, một người hơn em 7 tuổi, làm ở đây lâu rồi và quan tâm đến mọi người, luôn luôn "toe toét" nên lúc đầu em không ưa anh mấy đâu.

Nhưng dần, những cảm giác ấm áp, quan tâm ân cần ấy đã làm trái tim băng giá vốn nhiều thương tổn của em tan chảy. Chặng đường hai đứa yêu nhau không thể đếm bằng ngày tháng vì em sợ khoảnh khắc ngọt ngào ấy trôi mau. Em sợ anh hết quan tâm đến em - cô gái nhõng nhẽo đòi chiều đủ thứ. Luôn luôn nhờn khi đã quen thân thì dám xưng “mày – tao” với anh.

Rồi khi tình yêu trong em đủ lớn, em đã chủ động tỏ tình với anh: “Tao yêu mày”. Em vẫn nhớ rõ như in cái khoảng lặng đáng sợ đó. Nhưng rồi anh mỉm cười gật đầu… nước mắt em rơi.

Nhưng giờ thì hóa ra người bị thôi miên là em, bởi tình yêu mông muội dành cho anh. Em như bị sa phải lưới tình do anh giăng ra, mà khi càng vỗ cánh thì những sợi tơ đó càng quấn chặt khiến em không thể rời xa anh được nữa.

Ảnh minh họa

Có quá nhiều kỷ niệm ngọt ngào. Em còn nhớ như in cái khoảnh khắc anh xoa đầu, nói em là trẻ con. Những lúc đôi ta bước qua mùa thương nhớ và sưởi ấm cho nhau. Những lúc như thế em chỉ mong mình mãi nhỏ bé để nằm trong vòng tay che chở của anh. Mãi mãi…

Em không đủ tốt, em vụng về, em không còn trong trắng để dành thứ quý giá của người con gái cho người em yêu sau cùng. Nhưng khi anh ôm em và nói : “Làm vợ anh nhé” em lại gật đầu. Có lẽ em tham lam nên mới bị trừng phạt đúng không anh?

Anh thật độc ác, anh không thương em nữa nên còn đem cả trái tim của em đến nơi lạnh lẽo đó cùng anh đúng không? Em giờ không thể đứng bằng đôi chân của mình nữa...

Nhưng anh ơi, em sẽ chìm đắm trong đau thương nốt ngày hôm nay thôi, nốt ngày hôm nay để em thổn thức trong mơ gọi tên anh nữa thôi. Ngày mai, em sẽ đứng dậy đặt nhành hoa cúc trắng lên mộ anh và động viên những bậc sinh thành, làm tốt bổn phận dâu con, yêu thương bố mẹ người mà em nghĩ cũng như em muốn chết đi, sống lại khi nghe được hung tin đó.

Em sẽ sống thật cứng rắn. Anh cứ trốn ở đó đi, rồi sẽ có ngày ta gặp lại nhau và em sẽ bắt anh phải đeo nhẫn cho em. Chàng trai giỏi chạy trốn của em ạ.

Theo Ngoisao.vn

Ý kiến của bạn
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 19 giờ trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.