Gặp người làm vườn, tôi bàng hoàng vội cúi mặt xuống đất
Sao chúng tôi có thể gặp lại nhau trong tình thế oái oăm như vậy?
4 năm đại học, tôi và Vinh đã ở bên cạnh nhau, cùng nhau chia sẻ buồn vui, hạnh phúc. Những tưởng khi tốt nghiệp, chúng tôi sẽ tiếp tục đồng hành với nhau. Nhưng rồi cuộc sống, công việc bộn bề dần đẩy chúng tôi ra xa nhau. Cuối cùng, chúng tôi chia tay nhau trong tiếc nuối về một chuyện tình đẹp.
Hiện tại, tôi đã lấy chồng. Chồng tôi là doanh nhân thành đạt. Chúng tôi có biệt thự, có xe ô tô, có một cuộc sống giàu sang, nhiều người ngưỡng mộ. Đôi lúc, tôi cũng nghĩ về Vinh, cũng tò mò về cuộc sống của anh. Nhưng tôi không tìm ra được cách để liên lạc với Vinh nữa.
Mấy ngày trước, chồng có nói với tôi về chuyện tìm người làm vườn. Tôi thích trồng hoa hồng nhưng không có kĩ năng, kinh nghiệm nên chồng tôi thuê một người đàn ông về chỉ dạy, giúp đỡ tôi. Anh khen người đàn ông đó rất nhiều. Tuy chân anh ấy bị tật nhưng kinh nghiệm làm vườn rất đỉnh, lại là người thật thà, chất phác.
Hôm qua, người làm vườn đến nhà tôi nhận việc. Vừa thấy anh ấy, tôi đã sững sờ rồi bất giác cúi mặt xuống. Là Vinh, sao chúng tôi lại gặp nhau trong tình huống trớ trêu này chứ?
Vinh cũng bất ngờ khi gặp lại tôi. Sau giây phút, chúng tôi lấy lại bình tĩnh và hỏi han nhau như những người xa lạ, mới gặp nhau lần đầu. Tôi hỏi về bên chân phải của Vinh. Anh ấy buồn rầu kể lại vụ tai nạn giao thông đã cướp đi một bên chân. Giờ anh ấy dùng chân giả, tuy khập khiễng nhưng còn sống đã là một điều may mắn rồi. Vinh cũng kể về vợ con của anh ấy, về cuộc sống nghèo khổ nhưng cũng được xem là hạnh phúc.
Bỗng nhiên, Vinh hỏi một câu khiến tôi ngạc nhiên: "Em vẫn thích hoa hồng như trước đây à?". Hóa ra, anh vẫn nhớ tôi thích hoa hồng. Những kỉ niệm trước lại ùa về, làm tôi bối rối.
Tôi chẳng biết có nên giữ Vinh lại để làm vườn cho nhà mình không? Hay tôi đưa cho Vinh một số tiền rồi tìm người khác. Tôi yêu chồng và sẽ giữ khoảng cách với Vinh. Nhưng nếu chồng tôi biết được quá khứ giữa tôi và Vinh, liệu anh có nảy sinh nghi ngờ? Nhất là khi tôi chỉ ở nhà, quanh quẩn ngoài vườn và ngày nào cũng chạm mặt với Vinh? Tôi phân vân quá.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
Tôi cứ ngỡ có cuộc sống nghỉ hưu viên mãn khi ở nhà con trai cho đến khi nghe cháu nội nói một câu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một câu nói vô tình của cháu nội khiến tôi phải lặng lẽ kéo vali về quê và nhận ra bài học cay đắng về sự phụ thuộc vào con cái sau khi nghỉ hưu.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.