Gia tài toàn nước mắt sau 15 năm chung sống với chồng
Tôi mắc bệnh tim phải mổ, tự lo tiền để trang trải viện phí. Lúc đấy gia đình anh gửi 20 triệu, tôi nói đùa “Hay mình lấy tiền này đóng viện phí”, anh nói “Tiền này để làm việc lớn chứ không phải lo chuyện như vậy”.
5 năm kế tiếp ngoài giờ dạy học chồng vào quán bia chơi thâu đêm suốt sáng đến hôm sau mới về, cũng không gọi điện hay nhắn tin gì. Tiếp theo những năm gần đây ngoài việc dạy học anh lên Facebook tán ngẫu rồi đi nhậu, xong về nhà sinh chuyện. Cuộc đời 15 năm làm vợ của tôi thấm đẫm nước mắt, không biết bao nhiêu lần ngồi trên chuyến xe buýt số 04 mà nước mắt tuôn rơi, phải lấy áo khoác che đi, đến nơi làm việc lại vào làm bình thường chưa một lần than thở với ai.
Quay trở lại thời kỳ mới cưới, sau một năm tôi sinh bé trai, cũng trong thời gian này phát hiện mình bị tim bẩm sinh phải mổ, tự tôi đi lo tiền vì gia đình anh chì chiết tại sao lấy một người vợ mắc bệnh như tôi. Lúc đấy gia đình anh có gửi 20 triệu, tôi nói đùa “Hay mình lấy tiền này đóng viện phí”, anh nói “Tiền này để làm việc lớn chứ không phải lo chuyện như vậy”.
Ngày mổ tim, gia đình bên ngoại và tôi lo tất. Sau 15 ngày, tôi dẫn anh đi thử HIV vì có lần anh ngã tại bệnh viện. Tại đó, tôi không khóc mà nước mắt cứ rơi, anh nói: “Đừng khóc nữa, tôi muốn bỏ cô từ lâu rồi mà tại cha mẹ nên thôi”. Cũng nhờ trời thương nên tôi tai qua nạn khỏi, vượt qua khó khăn, giờ cũng có vị trí trong xã hội, bao nhiêu người mơ ước. Về nhà dù mệt mỏi thế nào cũng phải bò ra làm việc nhà, lo cho 2 con.
15 năm làm vợ, dù ốm đau thế nào tôi cũng phải làm hết việc. Tôi nhớ như in lần vỡ kế hoạch đứa thứ 3, phải đi điều hòa, về mệt quá nên nằm. Tối đó không có cơm nên anh chửi tôi rồi đưa 2 đứa nhỏ đi ăn, bỏ tôi nằm một mình. Anh là giáo viên nên một tháng đưa tôi 3 triệu để lo cho con, vì thấy không đủ nên ngoài giờ làm tôi nhận thêm việc kế toán trưởng ở nơi khác để có tiền nuôi con. Thứ bảy nào tôi cũng đi làm chiều về phải cáng đáng hết, anh ở nhà chỉ uống cà phê rồi vào ngủ, có ai gọi đi nhậu là đi luôn.
Sống cùng chồng, cảnh nào tôi cũng nếm đủ. Nhẫn cưới anh cũng bán để chơi bài, hình cưới anh đem vứt. Vì bị bệnh tim nên sức khỏe không tốt, hai lần tôi dắt xe bị ngã trước cửa nhà là 2 lần hàng xóm đến đỡ, còn anh đứng đó để chửi vì có bấy nhiêu mà làm không xong. Vợ chồng có chuyện gì anh lên Facebook, yahoo loan tin hết, đi nhậu về anh đánh tôi vào đầu, đưa chìa khóa cho tôi anh không đưa tận tay mà ném xuống đất. Cãi nhau với vợ luôn mày tao, xem mình là nhất, vợ không chịu thì thôi. Nửa đêm ba mẹ con phải ôm nhau chạy vì anh dọa giết.
Thật ra từ ngày anh bán nhẫn cưới xem như trong lòng tôi đã chết rồi. Tôi không muốn xáo trộn cuộc sống nên chưa ly dị, biết trong thâm tâm anh cũng không chịu ly dị. 15 năm qua tôi sống như một người đơn độc, chưa một lần có sự hỏi han, chia sẻ từ chồng. Hai lần sinh con, một lần ốm đều nhận được sự thờ ơ của anh. Anh đồng ý là với tôi anh ta xấu xa, còn nói “Có thể với cô, tôi thế, nhưng với người khác thì không”.