Giết người vì ghen với người yêu của... nhân tình
Dù đã có vợ con đề huề nhưng gã vẫn thầm thương nhớ trộm cô gái khác và đó là nguyên nhân của tấn bi kịch cuộc đời.
![]() |
|
Đối tượng Nguyễn Minh Dụng. |
Phố thị xô bồ và lắm cám dỗ. Với sức vóc của mình, gã nhanh chóng kiếm được công việc phụ hồ cho một công trình xây dựng. Gã cũng đôi lần có ghi số đề để mong đổi vận, nhưng vài lần mất mấy chục ngàn, gã xót nên thôi. Biết phận mình nên gã tu chí làm việc, không cờ bạc, rượu chè bê tha như đám công nhân khác, mặc cho mọi người rủ rê. Nói như gã thì chẳng dám sa vào những cám dỗ kim tiền ấy, vì nghĩ về gia đình, vợ con nên gắng tích cóp. Thế nhưng, nghịch cảnh đời thường, gã luôn nghĩ về vợ trẻ và đứa con thơ để răn mình, nhưng gã lại yêu. Mà chuyện tình cảm thì chẳng ai lạ gì, khi con tim lên tiếng thì mọi lý trí sẽ trở thành trò lố. Gã cũng không thoát khỏi vòng kim cô luẩn quẩn và oan nghiệt đó.
Cô gái mà gã đắm đuối quên cả vợ con là một người đồng hương cùng xã, cùng làm việc gần chỗ gã trọ. Ban đầu là đi lại cho có bầu bạn giữa chốn phố thị xô bồ, sau riết rồi thành thân quen và có tình cảm lúc nào không hay. Theo gã bảo thì cô ấy cũng có tình cảm với mình, mặc dù biết tỏng gã đã có vợ con. Thôi thì, có chút tình lúc xa ngái, cũng là cách để bù đắp tình cảm chốn đất khách quê người. Ấy là gã nghĩ vậy, nhưng cô gái thì không. Quý nhau cái tình đồng hương, thương nhau lúc cô quạnh, nhưng tình cảm của cô bé tuyệt nhiên chỉ dừng lại ở mức quý mến, thân hơn tý nữa là thi thoảng, cô mời gã ở lại ăn cơm. Chỉ vậy thôi mà gã nhầm tưởng, ảo vọng về một tình cảm đôi lứa đang dần được vun đắp.
Chẳng hay gã đã tỏ tình hay chưa, chỉ biết rằng, cũng thời gian ấy, có một thanh niên khác cũng đến tán tỉnh, tìm hiểu cô gái gã đang thương thầm nhớ trộm. Oái ăm ở chỗ, chàng trai này không xa lạ gì, cũng là người đồng hương. Sau một vài lần giáp mặt, gã từ quý tình đồng hương chuyển sang ngứa mắt, và cho rằng có kẻ đang phá bĩnh.
Song - người thứ ba xen vào cũng phần nào hiểu được cơn ghen vô cớ của gã nên một vài lần đã chủ động kêu gã đi uống rượu vặt để nói chuyện nhưng với một kẻ đang cuồng yêu và cuồng ghen thì mọi lời nói lúc này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Mâu thuẫn giữa hai người đàn ông cũng chính thức âm ỉ từ đấy. Một thời gian dài, chẳng ai nói với ai câu nào, chuyện ba người ở phố thị tạm gác lại đây khi cô gái xin nghỉ phép để về quê. Gã cũng lập bập bỏ ngang công việc để về “giám sát” hai người.
Hôm ấy là một ngày giữa tháng tư. Trời nắng nóng như lửa đốt. Gã chuẩn bị cho ngày mai trở lại thành phố làm việc sau khi đã ngộ ra rằng, vợ con gã mới là động lực, là tình yêu đích thực. Và gã quyết tâm loại bỏ hình ảnh người con gái nọ ra khỏi trái tim sau bao ngày tháng rung rinh, nhung nhớ. Ác nghiệt thay, khi gã quyết tâm sống tốt thì số phận lại chơi trò ú tim, đẩy gã vào vòng xoáy tội lỗi đau đớn. Để chia tay với mấy người bạn nối khố, gã tổ chức bữa nhậu.
Với tính chất côn đồ, gã bị tòa án tuyên phạt 20 năm tù. Và phải bồi thường cho gia đình bị hại số tiền 26 triệu đồng. Gã bảo, giờ mới thấm thía sai lầm và cả tội lỗi mà mình đã gây ra. Gã thương vợ thương con và cảm thấy có lỗi với gia đình có đứa con trai độc đinh bị gã sát hại. Cả người con gái gã đem lòng yêu thương nữa, nếu gã không gây chuyện, có lẽ cô ấy giờ đây đã lấy chồng. Thương nhất vẫn là vợ và con trai gã, cô gái quê chân chất ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra khi gã giết người, cô ấy luôn tin và chỉ nghĩ đơn giản, vì rượu nên gã làm bừa. Đến lúc biết chuyện xuất phát từ việc gã tơ tưởng người con gái khác, người vợ trẻ lòng đau như xát muối. Nhưng phụ nữ vốn giàu lòng vị tha, cú sốc gia đình đi qua, chị đã thứ tha tất cả. Hôm tòa xử án, chị ôm đứa con mới hơn 1 tuổi vượt cả trăm cây số xuống thành phố cho hai bố con gặp nhau. Đứa trẻ hồn nhiên chốn công đường, thấy bố sau bao tháng ngày xa cách mắt sáng long lanh mà chẳng hiểu tấn bi kịch đang xảy ra. Hình ảnh đó, chỉ làm đau thắt thêm tấm lòng những người phải chứng kiến.
Gã bảo, mấy năm trong trại giam, vợ con gã vẫn đều đặn đến thăm. Nhìn con lớn từng ngày mà gã quặn thắt, chỉ mong thời gian trôi qua thật nhanh để được trở về. Nhưng 20 năm là một quãng thời gian dài. Gã sợ phải đối diện với con khi bước ra khỏi cánh cổng trại giam. Lần đầu tiên vợ dẫn con đến gặp, gã khuyên nên ly hôn. Gã hiểu tội lỗi mình gây ra, hiểu được thời xuân sắc của thiếu phụ 22 tuổi đang trôi đi trong hoài phí. Và gã muốn bù đắp. Nhưng lần ấy, khi nghe gã nói vậy, vợ gã đã ôm con khóc rưng rức, kiên quyết chờ chồng khiến gã vừa cảm động vừa day dứt. Lần thứ hai gã đòi ly hôn, người vợ trẻ im lặng và lần thứ ba thì cô ấy nói sẽ suy nghĩ thêm. Nghe vậy, gã vừa thấy vui vui, mặc dù trái tim như có ngàn mũi kim đâm vào. Chồng xúi vợ đi lấy chồng, có tấn bi kịch nào xót xa hơn thế nữa, nhưng trong hoàn cảnh này, gã làm gì có sự lựa chọn nào khác.
