Góc khuất hôn nhân đồng tính qua tiết lộ của người trong cuộc
Cuộc sống hôn nhân của những cặp đôi bình thường đã phức tạp, với chúng tôi càng có nhiều vấn đề hơn.
Tôi năm nay 34 tuổi, là nhân viên văn phòng bình thường, sống ở Hà Nội. Tôi phát hiện mình khác biệt so với các bạn nam khác khi học lớp 7. Đó là lần đầu tiên tôi biết "rung động", "cảm nắng" với một người nhưng đó lại là bạn nam học trên tôi một lớp.
Đáng tiếc, mối tình đầu này chỉ là tình đơn phương mà tôi chẳng dám ngỏ lời.
Năm tôi học lớp 12, chính mẹ là người nhận ra sự khác biệt của tôi. Lần ấy, mẹ phát hiện thỏi son trong cặp sách tôi mang đến trường.
Mẹ là người khá cởi mở, hiện đại nên không những không mắng mỏ, mà còn chấp nhận con người thật của tôi.
Tuy nhiên, bố thì khó khăn hơn, ông mất một năm mới chấp nhận "tôi không phải là đứa con trai như ông kỳ vọng".
Tôi vẫn nhớ, thời điểm đó khá căng thẳng, bố giận tôi không thèm nói chuyện, ăn cơm chung, dù rằng mẹ tôi luôn cố gắng giải thích, thuyết phục để ông hiểu. Đến khi tôi thi đỗ đại học, bố mới chủ động "làm lành".
Năm 25 tuổi, tôi gặp anh trong một buổi ăn cơm cùng ban giám đốc của công ty. Anh là đối tác dự án mà tôi phụ trách truyền thông.
Lần đó, chính anh là người chủ động xin số điện thoại rồi kết nối với tôi. Ban đầu, giữa chúng tôi chỉ đơn thuần là công việc nhưng dần dần, tôi "đổ gục" trước anh lúc nào không hay.
Bố mẹ anh đều đã qua đời, anh chỉ có duy nhất người thân là em gái. Từ trước đến nay, cuộc sống của anh chỉ có công việc và công việc, chưa từng yêu ai.
Trong cộng đồng LGBT, tôi là "phái nữ" (sinh ra với thân hình đàn ông nhưng bản chất tôi là nữ giới), còn anh thì rất đàn ông. Chúng tôi như lực hút vào nhau. Anh nói, chỉ ở gần tôi, tâm sự mới có cảm giác được chia sẻ, thấu hiểu và không thấy cô đơn, lạc lõng.
Ngược lại, anh mang lại cho tôi cảm giác an toàn. Tôi ngưỡng mộ anh bởi sự tự tin, nghị lực.
Mối quan hệ của tôi được gia đình ủng hộ. Bố mẹ tôi coi anh như một thành viên trong gia đình. Bất kể chuyện gì lớn nhỏ, bố mẹ đều mời anh về góp mặt.
Yêu nhau đến năm thứ 3, chúng tôi dọn ra ở riêng.
Cuộc sống hôn nhân của những cặp đôi bình thường đã phức tạp, với chúng tôi thì càng nhiều vấn đề hơn.
Chúng tôi không gặp áp lực về tài chính do công ty của anh khá phát triển. Tôi đi làm chủ yếu cho vui, khuây khỏa chứ không phải lo chi tiêu gì trong gia đình.
Tuy nhiên, anh là người khá gia trưởng và ghen tuông. Anh không muốn tôi đi làm, nếu làm gì thì cũng phải về nhà trước 6h tối.
Anh luôn bảo, trong nhà chỉ cần một người bận rộn. Nếu cả hai cùng mải miết với công việc thì gia đình sẽ "tan hoang", "ai lo thân người đó". Yêu anh, bản thân tôi đã hy sinh rất nhiều đam mê, kỳ vọng của bản thân.
Tuần trước, một người bạn nhờ tôi làm MC trong một show âm nhạc tại quán cà phê. Sự kiện chỉ diễn ra khoảng 2 tiếng. Biết tính anh, tôi đã cố gắng sắp xếp về nhà sớm nhất có thể (trước 11h đêm).
Dù vậy, anh vẫn tỏ ra không hài lòng, đập phá đồ đạc, quát mắng và nói rằng tôi không tôn trọng anh, "thích đàn đúm" (nguyên văn câu nói anh dành cho tôi). Tôi rất buồn và cảm thấy tổn thương.
Đó chỉ là một vấn đề. Điều tôi thấy mệt mỏi nhất là chúng tôi mâu thuẫn trong quan điểm: Có nên có con hay không?
Tất nhiên tôi không thể sinh con cho anh, nhưng chúng tôi hoàn toàn có thể thuê người mang thai hộ.
Tôi bàn với anh có hai phương án: Chúng tôi sẽ lấy tinh trùng rồi nhờ mang thai hộ. Hoặc lấy tinh trùng của tôi và trứng của em gái anh (vì nhà tôi không có chị gái hay em gái) rồi nhờ mang thai hộ.
Tôi khao khát có một đứa con, không chỉ để cảm thấy cuộc sống có thêm ý nghĩa mà còn muốn giữa chúng tôi giống như gia đình thực thụ, có tình thân, gắn kết. Còn nếu như hiện tại, tôi thấy mối tình này mông lung và có thể tan rã bất cứ khi nào.
Thế nhưng dù có thuyết phục thế nào, anh vẫn không đồng ý. Anh nói, anh không muốn làm tổn thương một đứa bé khi phải sinh ra trong gia đình quá đặc biệt với hai người đàn ông. Anh nói tôi ích kỷ, chỉ nghĩ đến cảm xúc của bản thân mà không chịu nhìn xa hơn.
Tôi thực sự rất buồn. Tôi khao khát có một đứa con của chính mình là sai sao?
Tôi cảm thấy cuộc sống thật sự tẻ nhạt, giữa hai chúng tôi không có bất cứ mối liên hệ, ràng buộc chung nào.
Nhiều đôi yêu nhau, gắn bó với nhau cùng chung tâm tư, động lực trong cuộc sống là nhờ những đứa con. Còn với cuộc hôn nhân này, chúng tôi dường như chẳng có sự kết nối nào cả.
Xin cho tôi lời khuyên!
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.