Hôm nay là ngày anh cưới sau gần 2 năm chúng mình chia tay...
GiadinhNet - Chiều nay, mình xem trên facebook bạn mình, có đăng ảnh cưới của anh ấy cùng vợ. Chú rể tươi cười bên cô dâu xinh đẹp. Chợt bao kí ức ùa về, không hiểu sao nước mắt mình cứ thế tuôn dài. Đã hai năm sau khi chia tay, mình chưa một lần khóc…

Chúng mình yêu nhau 7 năm, từ khi bước vào lớp 12 cho tới tận năm ngoái, khi chúng mình bước sang tuổi 24.
7 năm bên nhau, bọn mình đã trải qua mọi cảm giác vui buồn, hạnh phúc, đau khổ và thật nhiều kỷ niệm. Từ khi còn là học sinh cuối cấp cùng nhau cố gắng học tập để có thể đỗ đại học. Khi bước vào sinh viên, ra Hà Nội hai đứa cùng nhau cố gắng ra trường bằng giỏi, cùng nhau đi học tiếng Anh, học chứng chỉ tin học…rồi ra trường cùng nhau đi xin việc. Chúng mình như hình với bóng, ngoài thời gian dành cho việc học, việc làm thì chúng mình dành thời gian cho nhau, đi đâu, làm gì cũng có nhau.
Nhưng rồi một ngày cách đây 2 năm, bố mình bị bệnh nặng còn mẹ mình thì đã có tuổi, ở nhà chăm bố, đi làm cũng chỉ gọi là có chứ vẫn phải chăm bố là chính. Mình có anh trai nhưng anh trai đi làm ăn xa rồi lấy vợ ở trong TP HCM, không bỏ hết mọi việc về chăm bố mẹ được, chỉ còn mình ở Hà Nội.
Có lẽ do mẹ mệt vì vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc bố nên mẹ cũng hay bị ốm. Mình không còn cách nào khác, phải lựa chọn là về quê để vừa làm, vừa chăm bố mẹ thay anh trai. Điều này thật sự gây khó khăn với chúng mình.
Tình cảm chúng mình theo năm tháng sâu đậm thật nhưng anh không thể vì mình mà bỏ công việc đang tương đối thuận lợi để về quê cùng mình, chăm bố mẹ mình được. Còn mình thì ngược lại, mình cũng không thể vì anh mà ở lại, bỏ lại bố mẹ ở quê tự chăm lo cho nhau được. Chúng mình đã rất nhiều lần nói chuyện, tìm tiếng nói chung, mình còn bảo là sẽ đón bố mẹ lên để chăm sóc. Hai đứa mình nói chuyện và trong lúc nóng giận anh đã buông lời:
"Em cân nhắc việc đưa bố mẹ em lên. Bố mẹ đều ốm cả, em đi làm thì thời gian đâu mà lo cho bố mẹ. Sau này còn sinh con đẻ cái, em định vừa bầu bí, vừa sinh con chăm sóc con, lại vừa chăm ông bà à? Anh nghĩ nhiệm vụ chăm bố mẹ là của anh Tuấn (anh trai mình), nhẽ ra anh Tuấn phải về quê chăm bố mẹ hoặc đón bố mẹ vào TP HCM để chăm sóc chứ".
Mình nghe anh nói xong thật sự buồn bởi mình thấy anh ích kỷ. Từ đó, chúng mình không tìm được tiếng nói chung nữa, các lần gặp nhau đều nảy sinh những vấn đề không ổn. Cuối cùng, vì mình không còn lựa chọn, cũng không còn thời gian nữa, mình đành phải bỏ việc ở Hà Nội, về quê chăm bố mẹ. Mình đã chủ động nói lời chia tay, anh cũng đồng ý và nói lời xin lỗi mình vì anh còn rất nhiều dự định, kế hoạch trong tương lai...
Thường thì sau khi chia tay mọi người sẽ mất một khoảng thời gian đau khổ, nhất là đó là mối tình đầu kéo dài đến 7 năm nhưng mình lại khác. Sau chia tay thì mình về quê, xin việc với mức lương cũng ổn so với mặt bằng chung. Do công việc bận bịu, việc chăm sóc bố vất vả, có những hôm mẹ cũng ốm, toàn thân đau nhức thì mình phải chăm cả mẹ luôn. Mình cũng muốn thuê người phụ giúp chăm sóc bố cùng mẹ nhưng hiện kinh tế của mình vẫn chưa ổn…
Những lo toan hàng ngày nhiều quá khiến mình không có thời gian để nghĩ ngợi chuyện riêng. Ở quê, mình cũng được nhiều người để ý và giới thiệu nhưng mình không yêu ai. Bạn trai cũ lâu lâu có nhắn hỏi thăm sức khỏe bố mẹ và mình, thi thoảng nhắc lại kỷ niệm này kia, mình bữa trả lời bữa không. Tết vừa rồi, anh ấy có xuống chúc tết bố mẹ mình nhưng thấy bố mẹ mình đều ốm nên chỉ ngồi một lúc rồi về. Mình cũng dần quên đi mất chuyện tình cảm vừa qua…
Thoáng cái, chúng mình đã chia tay được 2 năm. Chiều nay, mình xem trên facebook bạn mình, có đăng ảnh cưới của anh ấy cùng vợ. Chú rể tươi cười bên cô dâu xinh đẹp. Chợt bao kí ức ùa về, không hiểu sao nước mắt mình cứ thế tuôn dài. Đã hai năm sau khi chia tay, mình chưa một lần khóc…
Thôi, có lẽ yếu đuối nốt ngày hôm nay thôi vì mình còn phải mạnh mẽ, còn phải cố gắng đi làm kiếm tiền, lo cho bố mẹ. Gia đình anh trai mình ở trong TP HCM vừa rồi đều mắc Covid-19, thu nhập của vợ chồng anh chị không được bao lại phải lo cho con nhỏ nữa. Bố mình cũng yếu lắm rồi nhưng dù chỉ còn một chút hi vọng nhỏ nhoi, mình cũng sẽ cố gắng.
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 16 giờ trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 1 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.