Kịch bản đen tối của người đàn bà bị chồng "trói buộc"
5 lần, 7 lượt tôi quỳ xuống cầu xin chồng buông tha cho tôi, xin anh mở một lối thoát cho cuộc đời tôi mà kí vào lá đơn ly dị.
![]() |
Hôn nhân trong bóng tối
Nhiều lần tôi góp ý với anh rằng, vợ chồng dù nghèo khổ thế nào cũng được, nhưng nhất định phải nuôi các con ăn học nên người, phải cùng chung tay lao động vì tương lai của các con. Anh quát tôi ngay trước mặt bọn trẻ: "Bố chúng nó học không hết lớp 6 mà vẫn sống khỏe tới tận bây giờ. Học được đến đâu thì học". Tôi không đồng tình với quan điểm của anh, cùng với việc chứng kiến người chồng thường bỏ lao động ngoài nương, ngoài rẫy, bê tha quẩn quanh bên chén rượu ngoài quán nhậu, càng khoét sâu sự chán nản của tôi về người chồng lười nhác, kém cỏi.
Quen với lao động chân tay, ngoài mùa vụ cà phê, cao su, trồng tiêu, trồng điều..., ngày tháng nông nhàn, tôi đi buôn thúng bán nia, tranh thủ lượm lặt thêm thắt vài đồng lo cho cuộc sống gia đình và nuôi các con ăn học. Bởi ngoài tôi ra, sẽ chẳng có ai lo liệu cho các con.
Mối tình ngoài luồng khởi đầu của tội lỗi
Tất cả những gì tôi biết về anh là chút thông tin sơ sài: Cuộc sống vợ chồng của anh không hạnh phúc. Ngoài ra, tôi không biết thêm bất cứ điều gì, nhưng điều ấy không quan trọng, bởi với tôi, chỉ cần được yêu anh và đón nhận tình yêu của anh, đã là quá đủ.
Người đời nói chẳng sai bao giờ, cây kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi ra, chuyện tình yêu lén lút, vụng trộm của tôi không tránh được ánh nhìn soi mói, dị nghị của mọi người. "Giấy không gói được lửa", tin dữ ấy nhanh chóng lan truyền tới tai chồng tôi và bi kịch thực sự bắt đầu bùng nổ.
Hay tin bị cắm sừng, lòng tự trọng và sĩ diện của anh bị tổn thương nghiêm trọng. Thay bằng việc bình tĩnh nói chuyện thẳng thắn với tôi sau bao năm nên nghĩa vợ chồng, Sơn chọn cách nói chuyện bằng bạo lực. Anh đánh đập tôi như cơm bữa, nhưng điều đặc biệt là, anh chỉ đánh tôi trong những cơn say. Theo đó, tần suất say xỉn của chồng tôi cứ thế tăng vùn vụt, bất chấp lời van xin, cầu khẩn của tôi. Biết rõ tội lỗi của mình, tôi cầu xin anh tha thứ và hứa, vì các con sẽ trở lại là người mẹ, người vợ tốt, đoan chính.
Sơn biết rõ, nếu chia tay tôi, anh sẽ mất tôi và không được ở cùng các con - điều này càng khiến Sơn nghiệt ngã và cố kiết không chịu kí vào đơn ly dị. 3 lần gửi đơn ly hôn tới anh, Sơn đều bác bỏ và gằn giọng: "Tao không bao giờ kí vào đơn ly hôn. Tao không thể để lũ chúng mày nhởn nhớ hưởng hạnh phúc". Thậm chí, tôi quỳ xuống dưới chân anh, cầu xin anh buông tha cho cuộc đời tôi, nhưng vẫn anh lạnh lùng, tàn nhẫn nhìn tôi bằng ánh nhìn sắc lạnh và tuyệt nhiên xa lạ.
Phút "dằn mặt" sai lầm và cái giá phải trả
Hành vi tội lỗi của tôi không qua mặt được cơ quan điều tra. Công an huyện Krong Ana yêu cầu tôi triệu tập và lấy lời khai. 2 hôm sau, Sơn hồi phục sức khỏe và mang quần áo lên trụ sở Công an huyện cho tôi. Những ngày ấy, tôi luôn trong trạng thái lửng lơ của người không trọng lượng. Vụ án tôi và Tuyên gây ra bị truy tố, tôi bị khép vào tội danh giết người và chịu mức án 12 năm tù. Tuyên - người tình của tôi cũng cùng số phận tù tội với mức án 11 năm tù.
Tôi chết điếng sau khi nghe tòa tuyên án, bởi tôi nghĩ đơn giản hành vi của mình chỉ nhằm mục đích đe doa, cảnh cáo chồng, không nhằm ý định hại chết anh ấy. Nhưng, sự "ngây thơ" ấy đã phải trả qua đắt bằng cái giá 12 năm tù tội.
Các con biết tôi là người đã làm hại cha chúng, nhưng chúng không bỏ rời tôi. Hàng tháng chúng vẫn thư từ, quà bánh gửi nuôi tôi thụ án trong trại giam. Mỗi lần tới thăm tôi, chúng đều nói trong nước mắt: "Chúng con tha thứ tội lỗi của mẹ, vì chúng con nhìn thấy và hiểu những đau khổ mẹ phải gánh chịu bao năm. Chúng con không bao giờ bỏ rơi mẹ đâu. Chỉ mong mẹ cải tạo tốt, sớm trở về đoàn tụ cùng chúng con".
Tôi và anh Tuyên cùng thụ án ở trại giam Đắk Trung (Đắk Lắk) và ở 2 phân trại khác nhau, chúng tôi vận thường viết thư và động viên nhau. Mỗi lá thư là những dòng tâm sự về mỗi ngày trôi qua, về nỗi nhớ con cái, gia đình và sự hối hận sau những tội lỗi gây ra. Tôi và anh Tuyên không thề hẹn bất cứ điều gì, bởi ngày được trả tự do còn quá xa xôi trước mặt. Chúng tôi chỉ dặn dò, động viên nhau trân trọng từng ngày qua đi, cùng hướng về một tương lai tốt đẹp và tươi sáng hơn. Tương lai ấy được dệt mầm từ những cố gắng, nỗ lực cải tạo hôm nay.
Rất nhiều người lên án, ghẻ lạnh, bài xích người phụ nữ ngoại tình. Trong mắt xã hội, họ là những người đàn bà bị ghép với những ngữ nặng nề như "lăng loàn", "phản bội"... nhưng, thử một lần sống trong cuộc hôn nhân không còn tình yêu, chỉ còn nước mắt, lạnh lùng và những điều giả dối, sẽ cảm thấy niềm hạnh phúc khi tìm được người bạn tâm giao, sẵn sàng sẻ chia tất cả nỗi niềm đau khổ là quý báu như thế nào. Nhưng, tôi đã sai, khi nóng vội muốn chấm dứt cuộc hôn nhân trong bóng tối mà rắp tâm làm hại người đàn ông từng một thời ân nghĩa.
Theo ANTĐ/Đang yêu
