Hà Nội
23°C / 22-25°C

Làm dâu - 14 năm mới ngộ ra!

Thứ hai, 12:43 26/08/2013 | Gia đình

GiadinhNet - Tôi thấy cần phải lên tiếng vì sự bất công về cách đối xử với các nàng dâu.

Làm dâu - 14 năm mới ngộ ra! 1
 
DIỄN ĐÀN
Nỗi niềm nàng dâu
 
Mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu luôn phức tạp và là nỗi lo muôn thủa của các cô gái khi bước chân về nhà chồng. Chỉ một cách ứng xử không khéo léo, không tinh ý hoặc đơn thuần là sự hiểu lầm nhau có thể đẩy mối quan hệ này xuống bờ vực.
 
Bạn có nỗi "ấm ức" nào khó chia sẻ? bạn đã làm gì để cải thiện tình cảm mẹ chồng nàng dâu hoặc đơn giản bạn có kỷ niệm buồn vui nào có thể chia sẻ làm kinh nghiệm cho các cô dâu? ...
 
Mời chị em cùng tham gia diễn đàn "Nỗi niềm nàng dâu" bằng cách gửi bài tới hòm thư toasoan@giadinh.net.vn hoặc gửi ý kiến phản hồi vào ô Gửi ý kiến của bạn phía cuối bài. Trân trọng!
Tôi làm dâu cũng được 14 năm, 14 năm ấy tôi đã phải trải qua nhiều nước mắt vì người chồng có hiếu nhưng nhu nhược của mình.
 
Sau đám cưới tôi trút bỏ bộ váy cưới trắng tinh ra thì có ngay một chậu bát to để rửa (vì hồi tôi mới cưới là thời kỳ bao cấp rất khó khăn), ngay lúc ấy tôi đã thấy rất tủi thân.  Sau đó có hôm cả nhà ngồi ăn tối với bà ngoại và mẹ chồng thì trời bỗng đổ cơn mưa, chồng tôi ngồi ngay ngoài cửa nên lập tức nhanh tay rút quần đen sa tanh vào hộ vợ, bà ngoại chồng thấy vậy phán ngay: "D (tên chồng tôi), mày đội vợ lên bàn thờ". Tôi thấy cổ họng ngẹn đắng, nước mắt tuôn rơi, và miếng cơm mà không còn cảm giác.
 
Bắt đầu kể từ câu nói ấy, chồng tôi không hề quan tâm tới tôi nữa và cũng từ đó trở đi tôi sống khép kín với bà ngoại, với mẹ chồng, với mọi người và ngay cả với chồng mình nữa. Tôi tủi thân như rơi vào một thế giới khác, ở đó chỉ có sự nhiếc móc và cô độc. Vợ chồng tôi dần trở nên xa lạ. Nhiều hôm chúng tôi không ai hỏi han ai. Có khi giận chồng, biết là đi đường sẽ giáp mặt nhau tôi đành sang đường khác để tránh gặp mặt. Sự xa cách ngày một lớn dù lúc ấy tôi có bầu được vài tháng.
 
Ngày mưới cưới, hai đứa không có gì, mẹ chồng cho tôi vay một chỉ vàng để đi buôn thuốc lá làm thêm trong lúc tôi vẫn còn làm ở cơ quan. Giá cả thời điểm ấy lên xuống khó lường như giá vàng bây giờ, tôi lại vừa bận việc cơ quan, vừa chỉ tranh thủ đi buôn ngoài, không tập trung được nên thua lỗ. Thấy vậy, mẹ chồng nói với chồng tôi cách kiểm soát tiền thật chi li, anh ghi vào số sách mọi thứ tôi chi tiêu.  Tôi chẳng khác nào người thừa trong cái nhà 16m² ấy .
 
Mẹ chồng tôi đối xử với tôi chi li, giám sát từng tí, ngược lại đối với vợ chồng con gái bà thì khác hẳn. Bà không bao giờ nói nặng một lời. Hôm nào có cậu rể ăn cơm thì hôm đó thức ăn có món dễ ăn hẳn. Đôi khi tôi không hiểu tại sao con trai bà lại không thể bằng con rể và tôi - người con dâu chẳng khác nào ô sin cho nhà bà. Nếu nhà con gái bà cơm không lành canh không ngọt thì y rằng nhà tôi cũng không yên.
 
Tôi nhảy ra ngoài làm buôn bán nhỏ còn chồng làm bảo vệ, nhà lại có con nhỏ nên vất vả hơn. Hồi đó thời kỳ chuyển giao bao cấp, chồng tôi không có lương bởi nhiều khi không đủ tiền trả tiền nhà trẻ cho con. Có lần cô giáo gần sang nhà tôi tiêm (vì mẹ chồng tôi là y sĩ làm ngoài, khá đông khách tới tiêm), tiện cô giáo có đòi tiền học phí công trông cháu nhà tôi, mẹ chồng tôi ngồi đó nhưng tuyệt nhiên bà không nói lấy một lời, không giúp đỡ vợ chồng tôi lấy một hào ngay lúc khó khăn đó.
 
Ngược lại, thái độ của bà khác hẳn với cô con gái rượu. Nó sang nhà vòi tiền, bà lúc nào cũng niềm nở, cháu ngoại thì bà thương, cháu nội thì bà kỳ thị, có lẽ vì bà ghét mẹ của nó, là tôi, con dâu bà.
 
Mang tiếng ở cùng nhà, nhưng 14 năm làm dâu, tôi chưa bao giờ thấy bà bế con tôi lấy một lần. 14 năm sống cùng nhà, con tôi chỉ thấy duy nhất một lần được bà gọi cho bánh đa. Giọng bà gọi to đến nỗi làm hàng xóm ngạc nhiên, còn con trai tôi thì ngơ ngác không hiểu bà gọi làm gì. Hóa ra hôm ấy có mấy bà em gái bà ở quê lên chơi nên thằng cháu nội mới được bà cho ăn bánh lần đầu tiên. Vợ chồng tôi thấy vậy mà không khỏi ngỡ ngàng và buồn tủi.
 
Suốt những năm sống cùng như vậy, tôi phải nuốt hận vào trong lòng mà chẳng biết tâm sự cùng ai. Cho đến năm thứ 4, cô em chồng tôi bị mổ u dạ con lành tính. Biết tính mẹ chồng thương cô con gái như công chúa cành vàng lá ngọc nên tôi bàn với chồng mình nên cho tiền hay quà. Lúc đó gia đình chúng tôi rất khó khăn nên chồng tôi cương quyết đi mua hoa quả tới thăm.
 
Chồng tôi bảo rằng làm như vậy để cho mẹ biết không phải mẹ thương con gái mẹ mà ép con dâu phải chiều theo ý con gái mẹ một cách mù quáng. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm chung sống tôi mới thấy được chồng lại "bản lĩnh" hơn người như vậy. Mấy hôm sau, tôi lại thấy quà hỏi thăm của tôi được hồi lại cho con trai tôi, với một lời xanh rờn "cô ấy ăn nho Mỹ cơ ". Con tôi cầm ăn ngon lành mà không hề biết rằng mẹ nó đang đứng chết lặng khi nghe bà nó nói vậy.
 
Cũng kể từ đó, mẹ chồng tôi đòi ăn riêng và tỏ ra không ưa vợ chồng tôi ra mặt. Có lần, tôi nghe thấy tiếng cô em chồng nói vọng ra từ trong nhà, cốt để tôi nghe thấy, rằng "con dâu khác máu tanh lòng". Tôi hiểu ra mọi chuyện và từ đấy trở nên sống khép kín hơn, tôi chỉ tâm niệm cố gắng làm đúng đạo làm dâu.
 
Cho đến một ngày hàng xóm nhà tôi gọi tôi "chị lên ngay đi bà S (tên mẹ chồng tôi) đánh thằng H (tên con trai tôi) đau lắm". Tôi bỏ hàng chạy lên thì không thể ngờ là bà nội đang dúi đầu thằng bé vào góc nhà, máu chảy từ mũi ra. Tôi không nói nên lời, cố bình tĩnh gọi chồng về để anh ấy giải quyết. Kể từ lần mâu thuẫn đỉnh điểm ấy, giữa mẹ chồng tôi và tôi càng thêm khoảng cách. Rồi mấy năm sau đó, bà gọi chồng tôi vào và bảo rằng mẹ không hợp với vợ con nên mẹ trả tiền con bỏ ra sửa chữa nhà mà đi mua chỗ khác mà ở.
 
Khi chúng tôi bắt đầu tìm được tổ ấm mới cho riêng mình thì trước ngày rời đi, khi thông báo với bà rằng ngày mai chúng tôi ra riêng thì bà bỗng ngồi phịch xuống ghế. Đến khi chúng tôi dọn đi một thời gian bà mới tâm sự rằng "dâu con, rể khách".
 
Tôi nghe mà như trút được gánh nặng. Từ đó, tôi mới trở về bản thân mình theo đúng nghĩa được ăn, được nói những gì đúng là mình. Câu chuyện của tôi là một ví dụ nếu sau này có bạn nào về làm dâu đừng phải chịu cảnh như tôi hãy tranh đấu cho quyền được bình đẳng ngay từ đầu và luôn tôn thờ câu nói muôn thủa "dâu con rể khách" hàng ngìn năm của các cụ để lại.
 
Tôi nghĩ, đáng để những bà mẹ chồng nên suy ngẫm lại và soi lại mình khi các bà có sự thiên vị trong con cái làm mất hoà khí gia đình ,anh em mất đoàn kết cũng chỉ vì cách ăn ở, hành xử của mẹ chồng mà thôi.
Hải Hường
thanhloan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
5 thói quen của con khiến cha mẹ khó chịu lại là dấu hiệu trẻ có IQ và EQ cao

5 thói quen của con khiến cha mẹ khó chịu lại là dấu hiệu trẻ có IQ và EQ cao

Nuôi dạy con - 2 giờ trước

GĐXH - Không phải mọi hành vi của trẻ khiến cha mẹ cảm thấy phiền lòng đều là thói quen xấu cần chỉnh sửa ngay lập tức.

5 cung hoàng đạo nữ càng tiếp xúc lâu càng thấy 'đẳng cấp' khác biệt

5 cung hoàng đạo nữ càng tiếp xúc lâu càng thấy 'đẳng cấp' khác biệt

Gia đình - 3 giờ trước

GĐXH - Trong 12 cung hoàng đạo, có những cô nàng không hẳn sinh ra đã mang khí chất nổi bật, nhưng nhờ quá trình rèn luyện, họ dần hình thành phong thái thanh nhã, cuốn hút.

3 tháng Âm lịch sinh ra người phụ nữ mang tài lộc, phúc khí về cho gia đình

3 tháng Âm lịch sinh ra người phụ nữ mang tài lộc, phúc khí về cho gia đình

Gia đình - 3 giờ trước

GĐXH - Phụ nữ sinh vào một số tháng Âm lịch nhất định thường sở hữu nét tính cách hài hòa, vừa khéo léo vừa giàu tình cảm, được xem là người mang lại may mắn và sự ấm êm cho gia đình.

Về già, giữ được 2 điều này hậu vận an yên, phúc khí đầy nhà

Về già, giữ được 2 điều này hậu vận an yên, phúc khí đầy nhà

Gia đình - 6 giờ trước

GĐXH - Về già, nếu sở hữu hai thói quen dưới đây sẽ giúp bạn có một tuổi già viên mãn, được người đời kính trọng.

Qua tuổi 70, nếu cha mẹ vẫn làm được 5 điều này thì đó chính là phúc của con cháu

Qua tuổi 70, nếu cha mẹ vẫn làm được 5 điều này thì đó chính là phúc của con cháu

Gia đình - 8 giờ trước

GĐXH - Bước qua tuổi 70, một người cao tuổi khỏe mạnh không chỉ là phước phần của riêng họ mà còn là niềm an tâm lớn lao đối với con cháu trong gia đình.

3 điều cha mẹ nhất định nên giữ lại với con cái nếu muốn tuổi già an nhàn, tránh rủi ro

3 điều cha mẹ nhất định nên giữ lại với con cái nếu muốn tuổi già an nhàn, tránh rủi ro

Chuyện vợ chồng - 11 giờ trước

GĐXH - Cha mẹ nên giữ lại 3 điều quan trọng khi về già gồm: tiền dưỡng già, quyền sở hữu tài sản lớn như nhà đất và khoản chi cho nhu cầu cá nhân. Việc không trao hết mọi thứ cho con cái giúp tránh rủi ro tài chính và đảm bảo cuộc sống tự chủ, an nhàn tuổi già.

Con gái học giỏi nhưng nổi loạn, mẹ bất lực mất kết nối với con

Con gái học giỏi nhưng nổi loạn, mẹ bất lực mất kết nối với con

Nuôi dạy con - 11 giờ trước

Bước vào tuổi dậy thì, tôi và con bé dần khó nói chuyện với nhau hơn, càng lúc con càng nổi loạn, lâu dần con về đến nhà ăn cơm xong lại lên phòng đóng kín cửa, có khi cả ngày chẳng nói với bố mẹ nửa câu.

3 điều khiến phụ nữ 'chết tâm': Cái giá đắt cho những người chồng thích tranh giành hơn thua với vợ

3 điều khiến phụ nữ 'chết tâm': Cái giá đắt cho những người chồng thích tranh giành hơn thua với vợ

Chuyện vợ chồng - 12 giờ trước

GĐXH - Trong tình cảm, nhiều người đàn ông vẫn giữ một quan niệm sai lầm: Nghĩ rằng chỉ cần mình cao to, quyền lực, tiếng nói có uy thế là phụ nữ sẽ phục tùng và không dám rời xa.

Bị loại khỏi danh sách thừa kế, tôi không ngờ mình lại 'đổi đời' theo cách này

Bị loại khỏi danh sách thừa kế, tôi không ngờ mình lại 'đổi đời' theo cách này

Gia đình - 23 giờ trước

GĐXH - Khi bản di chúc được công bố, tôi sững sờ nhận ra mình không được thừa kế bất kỳ tài sản nào từ mẹ.

5 dấu hiệu cho thấy tâm bạn đã thật sự bình an: Không cần nói nhiều vẫn toả ra năng lượng tích cực

5 dấu hiệu cho thấy tâm bạn đã thật sự bình an: Không cần nói nhiều vẫn toả ra năng lượng tích cực

Chuyện vợ chồng - 1 ngày trước

GĐXH - Tâm bình an là trạng thái nội tâm ổn định, không bị cuốn theo áp lực hay lo lắng bên ngoài. Người có tâm bình an thường thể hiện qua 5 dấu hiệu rõ ràng như điềm tĩnh trước biến động, biết chấp nhận bản thân, buông bỏ điều tiêu cực và sống đúng giá trị của mình.

Top