Ly hôn, anh trai đón tôi và con về ở cùng nên chị dâu khó chịu cáu gắt, nhưng một lần bệnh nặng, tôi nhận ra mình đã sai rồi
Nhiều lúc mệt nhoài tôi cũng chẳng dám kêu ca, than vãn lấy nửa lời.
Tôi xuất thân từ một gia đình không trọn vẹn, bố mẹ ly hôn từ khi tôi còn rất nhỏ. Tôi và anh trai sống cùng mẹ. Bao nhiêu năm mẹ là người gánh vác, bươn chải để nuôi chúng tôi khôn lớn. Từ nhỏ, anh em tôi đã luôn yêu thương nhau, anh thường động viên tôi cố gắng học để sau này có cuộc sống tốt hơn.
Khi anh có công việc ổn định, anh còn lo cho tôi học xong 4 năm đại học rồi anh mới lấy vợ. Chị dâu là con nhà gia giáo, xinh đẹp, giỏi giang nhưng ít nói nên thành ra tôi và chị không thân nhau cho lắm.
Sau khi tốt nghiệp, tôi ở lại thành phố làm việc và quen được một người bạn trai ưng ý. Được gia đình ủng hộ, khoảng 2 tháng sau chúng tôi tổ chức đám cưới. Những tưởng sẽ có cuộc hôn nhân tốt đẹp, nhưng không ngờ sau hơn 1 năm chung sống tôi đã phải hối hận.
Từ ngày tôi sinh con đầu, chồng tôi hôm nào cũng đi nhậu tới khuya mới về. Tôi ý kiến thì chồng tức giận, chửi bới tôi không ra gì. Ban đầu tôi vẫn cố gắng tiếp tục cuộc hôn nhân này vì con và hi vọng chồng sẽ thay đổi. Thế rồi nghe tin chồng ngoại tình, tôi tra hỏi thì chồng đánh tôi rồi thách thức ly hôn.
Biết chuyện anh trai lập tức khuyên tôi ly hôn, chuyển đến sống với gia đình anh. Thực sự tôi không muốn con không có bố, nhưng chồng nào có nghĩ cho tôi và con đâu. Thậm chí còn đánh tôi trước mặt con, tôi sợ con lớn lên sẽ bị ảnh hưởng nên sau đó tôi quyết định ly hôn.
Ngày hôm sau, anh trai đến tận nơi đón tôi về. Được anh chị đón tiếp niềm nở, thời gian đầu tôi thấy khá thoải mái. Tuy nhiên, một thời gian sau hình như thấy anh trai quan tâm đến tôi nên chị dâu quay ra khó chịu, cáu kỉnh với tôi.
Tôi định ra ngoài thuê nhà nhưng anh trai nhất quyết không đồng ý. Anh bảo với tôi rằng: "Mẹ con em cứ ở đây không phải đi đâu hết. Anh đã hứa với mẹ không để em phải chịu khổ rồi. Có anh trai mà không làm chỗ nương tựa được cho em thì ra cái gì?".
Ảnh minh họa. (Nguồn AI)
Anh trai nói vậy nên tôi đành tiếp tục ở lại. Vì con còn nhỏ nên tôi tìm việc làm online ở nhà để tiện chăm con và đỡ đần anh chị mọi việc trong nhà. Anh chị có cô con gái hơn con tôi 4 tuổi, ban ngày cháu đi nhà trẻ đến chiều tối mới lại về nhà. Hàng ngày sau khi lo cơm nước, dọn dẹp xong xuôi, tôi thường lo ăn uống, tắm rửa cho con trai tôi và cháu. Nhiều lúc mệt nhoài tôi cũng chẳng dám kêu ca, than vãn lấy nửa lời. Nhận tháng lương đầu tiên, tôi liền ngỏ ý gửi anh chị ít tiền thì anh từ chối và nói nhất quyết không chịu nhận.
Đầu tháng trước, tôi cảm thấy không khỏe, đến bệnh viện kiểm tra thì phát hiện có máu đông trong não. Bác sĩ nói bệnh của tôi rất nặng cần phải nhập viện phẫu thuật ngay, nếu không để lâu sẽ rất nguy hiểm. Tôi nghe xong thì sốc lắm, tôi vừa thấy thương cho mình đã quá vất vả lại vừa thấy thương con nhỏ, nghĩ đến là nước mắt tôi lại chảy dài.
Khi biết tin tôi bị bệnh, anh chị liền tới viện động viên, chị dâu trùng giọng nói với tôi rằng: "Sức khỏe của em bây giờ mới là quan trọng nhất. Tiền viện phí dù nhiều đến đâu anh chị cũng nhất quyết giúp em. Còn cu Bon (tên con trai tôi) thì em cứ yên tâm để chị chăm sóc. Không phải lo lắng nhiều nhé, cứ yên tâm dưỡng bệnh".
Anh trai tôi tiếp lời: "Cố gắng lên. Anh chị chỉ mong em khỏe mạnh thôi".
Nghe anh chị nói tôi không cầm được nước mắt. Thế mà từ trước đến nay, tôi cứ nghĩ là chị dâu khó tính, không ưa tôi nhưng không ngờ, trong thâm tâm chị lại yêu thương và lo lắng cho tôi đến vậy.
Trải qua cuộc phẫu thuật, tôi xúc động vô cùng khi thấy anh chị vẫn bên cạnh động viên và dành những lời quan tâm đến tôi. Tôi phải sớm vực lại tinh thần, làm lại cuộc đời và có cuộc sống tốt hơn để làm chỗ dựa cho con, để anh chị không phải lo lắng cho mình nữa.
Thà đi chậm để gặp đúng người, còn hơn vội vã chọn sai hướng cả một đời
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Giữa những ngày bạn bè xung quanh rục rịch "yên bề gia thất", cảm giác lẻ bóng đôi khi khiến chúng ta chênh vênh. Thế nhưng, hôn nhân không phải là một cuộc đua về tốc độ, mà là bài kiểm tra về chất lượng.
Con trai đòi từ mặt khi tôi khuyên con dâu ly hôn
Tâm sự - 5 giờ trướcKhi con trai gần 30 tuổi lấy vợ, tôi từng mừng vì nghĩ con sẽ thay đổi. Nhưng chỉ sau một năm, nó lại chứng nào tật nấy. Thương con dâu, tôi khuyên ly hôn thì bị con trai tuyên bố từ mặt.
Xây nhà sau 10 năm tích góp, tôi bị sếp nghi bòn rút công quỹ và cho nghỉ việc
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Chỉ sau một bữa tiệc tân gia mời tới 20 mâm cỗ, trong đó có cả sếp và đồng nghiệp, tôi không ngờ mình lại bị cho nghỉ việc sau 3 năm cống hiến.
Mẹ chồng đòi bán nhà sau khi chồng tôi qua đời
Tâm sự - 16 giờ trướcNỗi đau chồng mất, nỗi lo về kinh tế chưa kịp nguôi ngoai thì mới đây mẹ chồng tôi bất ngờ nói muốn bán căn nhà đang ở để chia phần cho bà dưỡng già…
Tìm đồng nghiệp đòi nợ 75 triệu đồng, tôi phát hiện sự thật không dám tin
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Cho đồng nghiệp vay tiền, 3 năm im lặng, đến khi tìm gặp thì sự thật phía sau khiến người cho vay không thể cầm lòng.
Mua nhà báo hiếu cha mẹ, nhưng chỉ 1 năm sau tôi phải đưa họ về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau câu chuyện này, tôi mới thấm thía rằng báo hiếu không chỉ là cho bố mẹ cuộc sống đủ đầy vật chất, mà quan trọng hơn là để họ được sống đúng với điều mình mong muốn.
5 năm thanh xuân và 'vở kịch' cưới vợ mẹ chọn: Tôi chỉ là phương án dự phòng cho sự hèn hạ của anh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 30, tôi cứ ngỡ mình đã tìm được bến đỗ bình yên sau 5 năm gắn bó. Thế nhưng, chỉ trong 3 tháng ngắn ngủi, người đàn ông ấy đã bí mật chuẩn bị một đám cưới với cô gái khác, để lại tôi cùng nỗi bàng hoàng về một "vở kịch siêu lừa".
Mải mê chơi pickleball đến khuya, vợ quên cả sinh nhật của tôi
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi từng giới thiệu vợ chơi môn pickleball, thế nhưng không ngờ vợ lại ham đến mức bỏ bê gia đình, thậm chí còn quên cả sinh nhật chồng.
Gửi đều đặn 10 triệu đồng mỗi tháng, tôi chết lặng khi thấy cuộc sống ở nhà của bố mẹ
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Suốt hai năm gửi 10 triệu đồng mỗi tháng cho bố mẹ, tôi nghĩ mình đã hiếu thảo. Chỉ đến khi về nhà, tôi mới hiểu họ cần điều khác.
Nuôi con suốt 5 năm mới biết không phải máu mủ, tôi có nên buông tay?
Tâm sự - 3 ngày trướcSống bên người phụ nữ tôi yêu từ thời cấp 3, tôi từng nghĩ mình là người đàn ông may mắn. Nhưng sự thật trớ trêu khiến tôi gục ngã khi đứa con tôi hết mực yêu thương lại không phải con ruột của mình…
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sựGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.