Ly hôn, anh trai đón tôi và con về ở cùng nên chị dâu khó chịu cáu gắt, nhưng một lần bệnh nặng, tôi nhận ra mình đã sai rồi
Nhiều lúc mệt nhoài tôi cũng chẳng dám kêu ca, than vãn lấy nửa lời.
Tôi xuất thân từ một gia đình không trọn vẹn, bố mẹ ly hôn từ khi tôi còn rất nhỏ. Tôi và anh trai sống cùng mẹ. Bao nhiêu năm mẹ là người gánh vác, bươn chải để nuôi chúng tôi khôn lớn. Từ nhỏ, anh em tôi đã luôn yêu thương nhau, anh thường động viên tôi cố gắng học để sau này có cuộc sống tốt hơn.
Khi anh có công việc ổn định, anh còn lo cho tôi học xong 4 năm đại học rồi anh mới lấy vợ. Chị dâu là con nhà gia giáo, xinh đẹp, giỏi giang nhưng ít nói nên thành ra tôi và chị không thân nhau cho lắm.
Sau khi tốt nghiệp, tôi ở lại thành phố làm việc và quen được một người bạn trai ưng ý. Được gia đình ủng hộ, khoảng 2 tháng sau chúng tôi tổ chức đám cưới. Những tưởng sẽ có cuộc hôn nhân tốt đẹp, nhưng không ngờ sau hơn 1 năm chung sống tôi đã phải hối hận.
Từ ngày tôi sinh con đầu, chồng tôi hôm nào cũng đi nhậu tới khuya mới về. Tôi ý kiến thì chồng tức giận, chửi bới tôi không ra gì. Ban đầu tôi vẫn cố gắng tiếp tục cuộc hôn nhân này vì con và hi vọng chồng sẽ thay đổi. Thế rồi nghe tin chồng ngoại tình, tôi tra hỏi thì chồng đánh tôi rồi thách thức ly hôn.
Biết chuyện anh trai lập tức khuyên tôi ly hôn, chuyển đến sống với gia đình anh. Thực sự tôi không muốn con không có bố, nhưng chồng nào có nghĩ cho tôi và con đâu. Thậm chí còn đánh tôi trước mặt con, tôi sợ con lớn lên sẽ bị ảnh hưởng nên sau đó tôi quyết định ly hôn.
Ngày hôm sau, anh trai đến tận nơi đón tôi về. Được anh chị đón tiếp niềm nở, thời gian đầu tôi thấy khá thoải mái. Tuy nhiên, một thời gian sau hình như thấy anh trai quan tâm đến tôi nên chị dâu quay ra khó chịu, cáu kỉnh với tôi.
Tôi định ra ngoài thuê nhà nhưng anh trai nhất quyết không đồng ý. Anh bảo với tôi rằng: "Mẹ con em cứ ở đây không phải đi đâu hết. Anh đã hứa với mẹ không để em phải chịu khổ rồi. Có anh trai mà không làm chỗ nương tựa được cho em thì ra cái gì?".
Ảnh minh họa. (Nguồn AI)
Anh trai nói vậy nên tôi đành tiếp tục ở lại. Vì con còn nhỏ nên tôi tìm việc làm online ở nhà để tiện chăm con và đỡ đần anh chị mọi việc trong nhà. Anh chị có cô con gái hơn con tôi 4 tuổi, ban ngày cháu đi nhà trẻ đến chiều tối mới lại về nhà. Hàng ngày sau khi lo cơm nước, dọn dẹp xong xuôi, tôi thường lo ăn uống, tắm rửa cho con trai tôi và cháu. Nhiều lúc mệt nhoài tôi cũng chẳng dám kêu ca, than vãn lấy nửa lời. Nhận tháng lương đầu tiên, tôi liền ngỏ ý gửi anh chị ít tiền thì anh từ chối và nói nhất quyết không chịu nhận.
Đầu tháng trước, tôi cảm thấy không khỏe, đến bệnh viện kiểm tra thì phát hiện có máu đông trong não. Bác sĩ nói bệnh của tôi rất nặng cần phải nhập viện phẫu thuật ngay, nếu không để lâu sẽ rất nguy hiểm. Tôi nghe xong thì sốc lắm, tôi vừa thấy thương cho mình đã quá vất vả lại vừa thấy thương con nhỏ, nghĩ đến là nước mắt tôi lại chảy dài.
Khi biết tin tôi bị bệnh, anh chị liền tới viện động viên, chị dâu trùng giọng nói với tôi rằng: "Sức khỏe của em bây giờ mới là quan trọng nhất. Tiền viện phí dù nhiều đến đâu anh chị cũng nhất quyết giúp em. Còn cu Bon (tên con trai tôi) thì em cứ yên tâm để chị chăm sóc. Không phải lo lắng nhiều nhé, cứ yên tâm dưỡng bệnh".
Anh trai tôi tiếp lời: "Cố gắng lên. Anh chị chỉ mong em khỏe mạnh thôi".
Nghe anh chị nói tôi không cầm được nước mắt. Thế mà từ trước đến nay, tôi cứ nghĩ là chị dâu khó tính, không ưa tôi nhưng không ngờ, trong thâm tâm chị lại yêu thương và lo lắng cho tôi đến vậy.
Trải qua cuộc phẫu thuật, tôi xúc động vô cùng khi thấy anh chị vẫn bên cạnh động viên và dành những lời quan tâm đến tôi. Tôi phải sớm vực lại tinh thần, làm lại cuộc đời và có cuộc sống tốt hơn để làm chỗ dựa cho con, để anh chị không phải lo lắng cho mình nữa.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 2 ngày trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sựGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.