Ly thân nhưng hàng ngày tôi vẫn qua đưa đón vợ con đi làm

| Tâm sự

Vợ tôi không chịu li hôn, cũng không chịu quay lại sống chung với chồng con.

Vợ chồng tôi đã có 12 năm bên nhau. Chúng tôi yêu nhau 3 năm rồi tiến tới hôn nhân ngay khi vợ tôi vừa tốt nghiệp đại học, Hiện tại, chúng tôi đã có với nhau 2 mặt con.

Vợ tôi là người ít nói, hiền lành và có phần hơi trẻ con. Mười năm làm dâu ở nhà tôi, cô ấy gần như không phải động tay động chân vào việc gì. Việc nhà cửa, chợ búa, cơm nước đều do bố mẹ tôi hoặc tôi lo liệu. Việc của cô ấy chỉ là chăm sóc con. Nhưng nói một cách khách quan, vẫn là mẹ tôi chăm giúp là chính. Thật sự tôi rất biết ơn bố mẹ mình vì ông bà quá thương con, yêu cháu nên không tiếc con cháu thứ gì. Vợ tôi cũng phải thừa nhận điều ấy.

Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói, cho đến giai đoạn, khi xin được việc mới, cô ấy dường như biến thành một con người khác. Cô ấy hờ hững, không quan tâm đến chồng con. Thậm chí, cô ấy còn không cho tôi động vào người. Khi tôi bày tỏ quan điểm không hài lòng thì vợ tôi cáu gắt, quay ra chỉ trích tôi. Để được đi chơi qua đêm cùng bạn bè ở chỗ làm, vợ tôi đã sẵn sàng nói dối, điều mà trước đây chưa từng làm. Con ốm nằm viện, cô ấy yêu cầu tôi xin nghỉ vào trông con vì chỗ làm có việc gấp. Sau đó thì tôi phát hiện ra, việc gấp ấy là đi cà phê với bạn. Vì những chuyện này, tôi đã đề nghị vợ nghỉ việc ở đây, tôi sẽ xin cho công việc khác nhưng vợ tôi không đồng ý. Chúng tôi không ít lần to tiếng về việc này, tình cảm vợ chồng cũng có phần rạn nứt.

Ly thân nhưng hàng ngày tôi vẫn qua đưa đón vợ con đi làm - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Cũng trong thời gian gần đây, có một vài lần, tôi bắt gặp có cậu bạn đưa đón vợ đi làm. Vợ tôi không biết đi xe nên mỗi lần cô ấy muốn đi đâu, tôi hoặc mẹ tôi sẽ chở đi. Những lần cậu bạn kia đưa đón đều do vợ tôi chủ động gọi cho tôi báo về muộn hoặc báo có việc đột xuất sẽ tự về để tôi không phải qua đón. Chưa hết, tôi còn vô tình đọc được tín nhắn của hai người, không có những lời nói yêu đương nhưng tôi cảm nhận được hai người có ý với nhau. Tôi thẳng thắn trao đổi thì vợ chối, không nhận.

Căng thẳng một thời gian mà không giải quyết được, vợ chồng tôi quyết định ly thân. Vợ tôi và con cháu bé về ngoại. Còn tôi và con lớn ở với ông bà nội. Nói là ly thân nhưng hàng ngày tôi vẫn qua đưa đón vợ con đi làm, vẫn vào nhà bà ngoại hỗ trợ mọi việc xong tôi mới về lại nhà mình. Trong khi tôi như vậy thì vợ tôi ngày nào cũng về muộn, không để ý gì tới con cái, thoải mái đi chơi với bạn bè. Quá chán nản, tôi đề nghị ly hôn. Nhưng vợ tôi không đồng ý. Tôi nói không ly hôn thì vợ chồng quay về chứ không mỗi người mỗi mỗi ngả như thế này được. Cô ấy cũng không. Thật sự tôi đang không hiểu nổi vợ mình muốn cái gì. Ly hôn cũng không? Quay lại cũng không? Còn hai đứa con nữa, chúng sẽ thế nào khi bố mẹ ly hôn. Tôi không biết nên làm thế nào?./.

Ý kiến của bạn
Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Tâm sự -

GĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi luôn nghĩ mẹ quá nghèo và an phận. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi ba anh em tôi, chưa bao giờ kể rằng bà từng có một cơ hội để đổi đời. Chỉ đến khi mẹ qua đời, tôi mới biết sự thật phía sau và bật khóc hối hận: Người mà tôi từng trách vì không dám thay đổi, hóa ra đã từng từ bỏ cả một cuộc đời khác chỉ vì chúng tôi.

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 40 năm, tôi chưa từng nghi ngờ người đàn ông luôn yêu thương, che chở và gọi tôi là con gái. Cho đến ngày bố gặp tai nạn, tôi mới vô tình phát hiện mình không có quan hệ huyết thống với ông. Nhưng điều khiến tôi bật khóc lại là sự thật phía sau, được mẹ kể lại sau bao nhiêu năm im lặng.

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi luôn nghĩ bố không tái hôn vì quá yêu mẹ. Nhưng sau khi ông qua đời, tôi vô tình tìm thấy những lá thư bố viết cho mẹ. Hóa ra, phía sau cuộc sống một mình của bố không chỉ là tình yêu, mà còn là một nỗi ân hận ông mang theo suốt cuộc đời...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.