Mẹ 62 tuổi uất nghẹn bỏ về quê vì con dâu nói 'tôi chịu đựng thế đủ rồi'
Một độc giả giấu tên hiện 62 tuổi đã chia sẻ câu chuyện của bản thân về việc sống chung với con dâu. VietNamNet trân trọng đăng tải.
Đọc bài viết “Chồng muốn đón mẹ ở quê lên sống chung, vợ 'sốc' trằn trọc mấy đêm không ngủ” trên mục Đời sống của Báo, tôi chợt nhớ đến hoàn cảnh của mình. Ở đời, đâu phải chỉ con dâu sợ sống chung với mẹ chồng, đôi khi, mẹ chồng cũng ám ảnh vì phải sống với nàng dâu ghê gớm, nanh nọc. Tôi đây là ví dụ điển hình.
Tôi năm nay 62 tuổi, có duy nhất một cậu con trai. Chồng tôi mất khi con tôi mới 5 tháng tuổi, mấy chục năm qua tôi vất vả nuôi con một mình.
Năm 2019, con tôi lấy vợ. Con dâu tôi là người có học, bố mẹ đều là công chức nhà nước về hưu. So với hoàn cảnh neo đơn của tôi, nhà con dâu có điều kiện hơn nhiều.
Con trai, con dâu tôi làm việc ở thành phố. Năm 2020, chúng mua được một căn hộ chung cư, nhà vợ hỗ trợ một phần, hai đứa có một phần, còn lại vay ngân hàng.
Tôi chỉ có 50 triệu, là khoản tiền mừng cưới của con trai, lúc đó cũng đưa nốt cho các con để trả nợ ngân hàng.
Dù cố gắng nhẫn nhịn tôi vẫn không thể sống chung với con dâu. Ảnh minh họa: Newsweek
Các con hiếm muộn mất mấy năm. Đến giữa năm 2024, con dâu tôi mới hạ sinh con đầu lòng.
Khi cháu tròn 6 tháng, con dâu phải đi làm, con trai nhờ tôi ra trông cháu giúp. Tôi liền bán đàn lợn, con bò và bỏ luôn mấy sào ruộng, khăn gói ra thành phố hỗ trợ con.
Tôi đâu biết rằng, mình muốn giúp dâu nhưng dâu lại chẳng cần mình, thậm chí còn nghĩ tôi ham nhà phố hiện đại nên mới ra ở nhờ.
Tôi ở nhà trông cháu, con dâu viết rõ lịch ăn ngủ của thằng bé ra giấy rồi dán ở cửa phòng. Tôi cố gắng tuân thủ nhưng làm cách nào, cũng vẫn không đúng ý.
Có hôm thấy tôi cho cháu ngủ giấc chiều tối, con dâu vào phòng dựng phắt thằng bé dậy khiến nó khóc ré lên, rồi quát: “Mày ngủ giờ này để đêm dậy hành tao à?”.
Tôi biết con dâu “chửi chó mắng mèo” nhưng nhẫn nhịn.
Một hôm khác, tôi chỉ rửa chứ không tiệt trùng bình sữa, con dâu hằn học: “Mẹ cứ qua quýt kiểu này là hại con, hại cháu đấy”.
Cực chẳng đã, tôi mới nói lại: “Bà nào là bà muốn hại cháu?”. Đôi bên nói qua nói lại vài câu, con dâu tôi bù lu bù loa bảo tôi cậy thế mẹ chồng, bắt nạt nó.
Có lần, tôi đang chơi với cháu trong phòng. Con dâu hầm hầm đẩy cửa vào, giật phắt thằng bé. Hỏi ra mới biết, tôi cắm cháo quên bấm nút nên khiến con dâu bực tức.
Chuyện sinh hoạt cũng lắm vấn đề. Con dâu phàn nàn tôi từ những việc nhỏ nhất như ra vào quên đóng cửa, quên tắt điện, dùng nhiều nước, thích buôn dưa lê,...
Riết rồi, tôi thấy mình làm gì, nói gì cũng là sai. Có lần tôi ức quá, hét lên: “Tôi ra đây giúp chị mà chị coi tôi không bằng mớ rau, con tép. Tôi là ô sin của chị à?”.
Còn dâu tôi đáp trả: “Mẹ bảo giúp con thì cũng phải nghĩ lại là con có muốn được mẹ giúp không hay chỉ là chồng con muốn được sống gần mẹ?”.
Tôi cứng họng chẳng đáp được lời nào. Nửa năm sống ở đây, tôi thấy con trai, con dâu cãi vã liên tục mà phần lớn lý do đều bắt nguồn từ tôi.
Đỉnh điểm, một sáng cuối tuần, tôi sơ ý để cốc nước nóng trên sàn nhà, khiến cháu bị bỏng. Vết bỏng không quá sâu nhưng cũng làm cả nhà hoảng hốt.
Khoảnh khắc thằng bé khóc ré lên, con dâu tôi hét: “Bà hại chết cháu rồi”. Con trai tôi nghe thế vung tay tát vợ một cái. Sự việc diễn ra quá nhanh, tôi không kịp ngăn cản.
Sau đó, trong cuộc cãi vã của các con tôi mới biết, con dâu tôi thấy bị mất tự do khi ở cùng mẹ chồng, luôn không yên tâm khi giao con cho mẹ chồng chăm sóc.
Gần đây, con dâu thuê giúp việc chăm con để tôi về quê nhưng con trai tôi không đồng ý. Cũng vì việc này mà hai đứa mặt nặng mày nhẹ suốt cái Tết vừa rồi.
Bữa đó, con dâu tôi ôm con bỏ về ngoại. Trước khi về, con bỏ lại một câu: “Nhà cao cửa rộng, tôi mời anh và mẹ anh ở. Còn tôi chịu đựng thế đủ rồi”.
Nghe câu nói ấy, tim tôi như có ai bóp nghẹt, không sao thở nổi. Tôi đã làm gì khiến con dâu cảm thấy không thể chịu đựng được?
Chẳng phải, tôi ra đây để giúp các con sao? Tại sao bây giờ tôi lại trở thành nguyên nhân khiến gia đình chúng tan nát?
Mặc con trai ngăn cản, tôi bắt chuyến xe sớm nhất trở về quê. Suốt quãng đường, nước mắt tôi chảy ướt vạt áo. Tôi không biết mình sai ở đâu.
Trở về quê, tôi lại nuôi con gà, con lợn và cấy mấy sào lúa. Con trai, con dâu tôi cũng đã làm lành, giờ chúng thuê giúp việc trông con.
Thi thoảng, tôi vẫn nghe dân làng hỏi xoáy về việc ra thành phố giúp con chưa được bao lâu đã bỏ về. Người ta bàn ra tán vào, tôi cũng chỉ biết nhắm mắt làm ngơ.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 14 giờ trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.